 |
| | |
|
 |
Posted at 13:43 on 2009-Dec-13
Comments (2) | Post A Comment! | Permanent Link
Posted at 13:43 on 2009-Dec-13
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
Posted at 13:37 on 2009-Dec-13
|
|
|
|
|
Hình ảnh
800 x 600 - 267k - jpg
hinhtran.com
|
Hình ảnh
400 x 281 - 25k - jpg
diendanlequydon.com
|
Quách An An: Trong
322 x 466 - 93k - jpg
tin247.com
|
Hình ảnh
800 x 643 - 105k - jpg
diendan.thienantech.com
|
Hình ảnh:
400 x 404 - 17k - jpg
pda.vietbao.vn
|
|
|
|
|
|
Hình ảnh
1280 x 1024 - 222k - jpg
diendanlequydon.com
|
thần tình yêu,
500 x 375 - 29k - jpg
blog.timnhanh.com
|
Hình ảnh. Tình
700 x 469 - 275k - jpg
hoisinhvien.net
|
Xe đạp và tình yêu
850 x 850 - 499k - jpg
blog.timnhanh.com
|
sứ tình yêu với
450 x 677 - 63k - jpg
forum.zing.vn
|
|
|
|
|
|
đẹp hơn hình ảnh
333 x 343 - 24k - jpg
vn.myblog.yahoo.com
|
Hình ảnh đôi chim
400 x 301 - 11k - jpg
nhansuvietnam.vn
|
Tình yêu ( có 0
500 x 374 - 24k - jpeg
truongxua.vn
|
|
Các tình yêu :X.
500 x 477 - 165k - jpg
yeuamnhac.com
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
Posted at 13:26 on 2009-Dec-13
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
một gốc đông
Posted at 12:35 on 2009-Dec-13
KHOẢNG LẶNG SAU EM
Đời bất hạnh em lê chân từng bước
Trên vĩa hè cỏ rác dính đầy chân
Mắt nhìn quanh em đang bước về đâu
Tội nghiệp em đôi mắt ấy vô hồn
Tôi bước theo trong âm thầm lặng lẽ
Bóng em dài trĩu nặng những nhọc nhằn
Bao nhiêu tuổi đời đầy bao cay đắng
Ai dẫn đường soi lối để em đi
Đôi chân trần trên nền đất thầm thì
Cô bé ơi! tôi mệt rồi cô bé
Cô tìm chi trong bộn bề cuộc sống
Khi mặt trời vừa hé dưới bóng cô
Thôi có lẽ cô tìm những bửa cơm
Khi đã có nhiều ngày cô chịu đói
Con đường đời dẩy đầy bao gian dối
Làm sao em có thể chóng chọi đây
ít tuổi đời em được tiếng thơ ngây
Nhưng gian khó biến em thành người lớn
Mẹ cha đâu? em đang tự hỏi đời
Ai có thể tìm cho em đáp án
Ngày trôi qua trên thân xác mệt nhoài
Đêm dần về em tìm nơi yên giấc
Bên lề đường nền đất lưng trần
Có ai biết trong những giấc ngủ dài
Em đang mơ mơ về một hạnh phúc
Phải chi em đừng bao giờ tỉnh lại
Trong hư không đầm ấm bên gia đình
Đêm mờ nhạc cho giấc ngủ em cười
Sương có lạnh cũng xin làm chăn ấm
Đắp cho em những khoảng trống trong lòng
Xin chút gì của ánh sáng trăng sao
Để đòi em không là áng bụi mờ
Lấp những gì đáng có tuổi thơ em ./.
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:58 on 2009-Dec-6
|
|
| Vẫn cứ là con gái |
|
|
Con gái tên là Con Gái, vậy mà nhìn hổng giống con gái tẹo nào. Con Gái mặc quần jeans rách te tua chỗ gối, áo pull rộng thùng thình, đi đứng khệnh khạng, nói năng bốp chát. Đã thế, thỉnh thoảng hứng chí lên, Con Gái huỳnh huỵch vác đồ đi tập boxing, nghe dựng cả tóc gáy. Mọi người gọi Con Gái là “Con Gái ăn chơi”. Vậy mà điểm số Con Gái lúc nào cũng cao ngất ngưởng. Lạ.

Con trai, tất nhiên tên là Con Trai. Được mệnh danh là “quả bí thân thiện” (thì Con Trai làm Bí thư mà), lúc nào Con Trai cũng thường trực nụ cười trên môi. Thầy cô khoái Con Trai vì năng nổ, hoạt đông nhiều, bạn bè khoái Con Trai vì hát hay, chơi piano giỏi gấp mười. Nhìn Con Trai, ai cũng chép miệng, tặc lưỡi: “Chả bù cho Con Gái”. Nhưng lạ điều nữa, điểm Con Trai, tuy cũng cao, nhưng luôn thấp hơn Con Gái. Thầy cô nhìn nhau, ngạc nhiên: “Quái thật”.
Trường tổ chức chương trình tình nguyện vì cộng đồng, đi trong hai ngày. Mọi người ai cũng háo hức, riêng Con Gái thờ ơ. Lúc Con Trai đưa tờ phiếu tham gia, đã cố gắng nở nụ cười thật tươi, thế mà Con Gái lại giật lấy, vò lại rồi ném xoẹt vào giỏ rác trước cửa lớp. Nghênh mặt, Con Gái bước ngang qua Con Trai, lúc này đang ấm ức lầm bầm trong miệng: “Đúng là đồ đầu gấu”.
Sau chuyến đi hai ngày, ai cũng mệt lử, nhưng mà vui. Bạn bè lên lớp kể đủ thứ chuyện, nhìn sang chỗ Con Gái, thấy mắt buồn, hơi ươn ướt, rồi thì thầm bảo nhau: “Chắc nó tiếc ấy mà”.
Đùng một cái, Con Gái nghỉ học cả tuần liền không lí do, phía cuối lớp, nhóm đầu bò cũng chán hẳn, chẳng bày trò quậy phá như mọi hôm Con Gái vẫn đầu têu. Tụi bạn kháo nhau: “Hình như ba mẹ Con Gái chia tay, thảo nào mà Con Gái buồn thế”. Con Trai im lặng, nghe như có con gì cắn nhói trong lòng.
Đạp xe hì hục đến phong tập thể thao, quả nhiên Con Gái ở đây. “Buồn lắm hả”, Con Trai khều khều “Ừ, buồn lắm”Con Gái đáp, nấc nghẹn, lần đầu tiên, Con Trai thấy Con Gái khóc. “Đi đây với tớ”.
Phòng nhạc ở trường hôm nay mở cửa, Con Trai phăm phăm dẫn Con Gái lại cây piano. “Cậu bấm đại đi, bấm loạn xạ cũng được, cho giải tỏa, hén”. Bỗng dưng, Con Gái bật cười “Tôi cũng biết chơi đàn mà”. Con Trai trố mắt ra, ngạc nhiên. “Tôi chơi từ năm ba tuổi lận”, dường như thấy vẻ không tin của tên bạn, Con Gái khẳng định thêm.
Giờ thì Con Trai không trố mắt nữa, mà bật cười. Ừ thì dù sao, Con Gái vẫn là con gái mà. Bất chợt, nhìn nụ cười trên gương mặt vẫn còn vương chút buồn kia, tự nhiên, Con Trai đỏ mặt.
Nắng sân trường lung linh, nhảy nhót.
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:58 on 2009-Dec-6
|
|
| Nhớ không cậu? |
|
|
Mười năm trôi qua chẳng có lúc nào tớ quên cậu, những kí ức dần mờ đi, những ngôi nhà to dần át đi cái khu nhà chung cư lụp xụp đó. ...

Đã một thời rất xa. Nhưng tớ vẫn thấy còn may mắn lắm vì ít nhất cậu không xa nơi đó, ít nhất khu chung cư đó vẫn còn để mỗi lần đạp xe qua tớ còn được thấy một ngày xưa, thuở còn bé tớ đến đây ở cùng mẹ, là kí ức nhỏ nhoi của sáu năm đầu đời tớ sẽ mãi không quên, không thể nào quên được.
. Mẹ tớ bảo nhà cậu bây giờ rất giàu, nhưng cậu rất phá. Tớ buồn. Trong mắt tớ từ trước đến nay cậu luôn là người hùng, là người giỏi nhất. Cậu luôn là người lắp ráp các mô hình cực nhanh, là người giải câu đố nhanh nhất, đi được xe đạp sớm nhất và cũng là người biết đọc biết viết sớm nhất. Dẫu là đã mười năm trôi qua nhưng tớ vẫn luôn tâm niệm rằng bây giờ cậu rất giỏi. Tớ còn nhớ rất rõ buổi học mẫu giáo đầu tiên, tớ vụng về làm đổ khay thức ăn, bị thằng Tí cười nhạo tớ đã cấu vào mặt nó-tự ái mà. Thằng Tí không chịu đã xông vào đánh tớ. May mà có cậu nếu không người bị gãy răng phải là tớ. Tớ chẳng biết cậu còn nhớ tớ không vì ngày đó còn quá bé, bây giờ lớn rồi nhiều lúc tớ muốn gặp cậu quá chừng.
Ngày chuyển nhà tớ chẳng mảy may biết gì vẫn ngồi chơi xếp hình với cậu, trò chơi còn dở dang thì tớ đã phải đi, tớ vô tư bảo cậu đợi tớ về chơi tiếp. Vô tình mảnh xếp hình lại ở trong túi áo tớ. Sẽ chẳng bao giờ cậu xếp xong đâu cậu ơi. Nhiều lần tớ nhìn nó khóc, tớ tự nhủ rằng cậu sẽ chẳng quên tớ đâu, cậu chẳng muốn tớ khóc đâu nhưng nước mắt tớ cứ chực trào. Chắc cậu chẳng biết rằng đã nhiều lần đi qua khu chung cư tớ đã dừng lại, đã muốn vào nhưng điều gì khiến tớ sợ. Tớ không biết. Tớ muốn trả lại cậu mảnh xếp hình nhưng tớ lại sợ chúng ta sẽ là người xa lạ, thà tớ cứ giữ nó để tớ biết rằng tuổi thơ của tớ có cậu. Tớ muốn hỏi vết sẹo ngày xưa đã mất chưa. Vết sẹo khiến tớ day dứt mãi, vết sẹo khiến ngày sinh nhật tớ có thêm sự chờ đợi dẫu biết nó sẽ chẳng bao giờ đến. Sinh nhật năm đó, cũng là sinh nhật cuối cùng lại nơi ấy, có cả chị Hải con Bình, con Hạnh, thằng Cường,...đến dự. Tớ chẳng chịu chụp ảnh dù mọi người hét khản cả cổ. Tớ muốn....trốn để khỏi chụp ảnh, và cái lí do ngô nghê là "Con đi uống nước". Nhưng cậu lại lon ton đi lấy bắt tớ ở đó chụp ảnh. Trời mùa đông lành lạnh. Một đứa chu đáo như cậu hiểu tớ muốn uống nước ấm nên cậu đã lấy phích nước nóng để pha vào. Và chuyện gì sẽ đến cũng sẽ đến. Vết bỏng khiến cậu không đi tất được, phải nghỉ mấy buổi học. Tớ cũng đòi ở nhà với cậu, chúng ta càng thân hơn. Mùa đông qua đi. Vết bỏng thành sẹo. Ngày đó vết sẹo với tớ là sự ân hận. Nhưng bây giờ tớ muốn vết sẹo đó đừng mất đi để nhìn vết sẹo cậu lại nhớ đến tớ.
. Giá như ngày đó lớn hơn, tớ sẽ gọi điện cho cậu thường xuyên thì chắc bây giờ chúng ta vẫn sẽ thân như ngày xưa. Hai gia đinh chúng ta không thân, có khi còn kình nhau. Mấy lần hỏi về cậu mẹ tớ đều nói như một bảng thông báo hờ hững. Tớ không dám hỏi nhiều. Ngày hai đứa lên cấp III, tớ mong được gặp cậu. Nhưng rồi tớ tự hỏi, gặp rồi tớ sẽ nói gì. Hai đứa bây giờ là gì. Cậu còn nhớ tớ không? Rồi tớ chỉ dám nhìn cậu từ xa, nhưng cơ hội chỉ để nhìn thôi cũng là hiếm nói gì đến gặp.
Trái tim con người không là sắt đá, dẫu là một tình bạn từ khi còn rất bé nhưng khiến tớ nhớ mãi. Tớ không hiểu tớ có thể quen thân với những người xa lạ vậy mà với cậu sao tớ lại không thể. Tớ biết hết năm nay gia đình cậu cũng sẽ chuyển đi, khu nhà chung cư đó rồi sẽ chỉ là kí ức để riêng mình tớ nhớ. Nhỏ bạn thân bảo tớ nên gặp cậu, nhưng rồi chúng ta sẽ nói gì đây hả cậu?
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:58 on 2009-Dec-6
|
|
| "Vẫn là bạn nha!" |
|
|
Chúng ta đã thử xem nhau "trên mức tình bạn" dù không ai nói ra nhưng cả hai đều hiểu rằng tình cảm chúng ta dành cho nhau là có thật.
Tuy nhiên, sau một thời gian dài chấp nhận ràng buộc, tớ bỗng thấy rằng...
- Giữa hai đứa tồn tại một khoảng lặng khá lớn ngay khi lúc nào cũng bên cạnh nhau. Cậu có thấy thời gian như ngưng đọng khi cả hai lúng túng ngồi bên cạnh nhau hàng giờ bên ghế đá sân trường mà không tìm ra được chủ đề nào? Tại sao lại không thể như trước kia, cả hai có một khoảng trời riêng, và dành cho nhau một không gian dễ thở?
- Mỗi lần tớ giỡn với một bạn trai khác, cậu lại giận, dù tớ chỉ đùa nghịch cho vui và hoàn toàn không cố ý làm cậu buồn. Tại sao khi mên mến nhau rồi thì không thể giao thiệp với những người bạn khác phái? Khi tớ và cậu còn là bạn, cậu có như thế đâu!
- Những giờ ra chơi của tớ không còn là những giây phút "hết mình" bên bạn bè, đùa giỡn tinh nghịch và la ó nhiệt tình, thay vào đó, tớ đồng ý để cậu kèm môn Toán, hướng dẫn cách làm Hoá và chỉ những bài tập Sinh. Được một thời gian dài, tớ cảm thấy mệt mỏi khi phải chiều theo ý muốn của cậu. Dù cho đó là điều tốt đối với tớ, nhưng không hẳn khiến tớ thoải mái, cậu hiểu không?
- Tớ phát hiện ra rằng hình như tớ ít khi chia sẻ với cậu những trăn trở trong cuộc sống thường nhật. Lý do đơn giản là cậu dường như không bao giờ chịu lắng nghe cả. Tớ buồn khi bài kiểm tra đạt điểm thấp, cậu cười: "Đáng đời, ai kêu không học bài". Tớ vui khi đạt một giải thưởng nho nhỏ trên mạng, cậu bĩu môi: "Có vậy cũng kể". Những lời nói đó dù vô tình thốt ra, nhưng cũng khiến tớ khó chịu. Ít ra cậu cũng phải chia sẻ điều gì đó chứ! Nhiều lần góp ý với cậu về điều này, cậu gắt lên: "Tớ có sao nói thế, cậu sến vừa vừa thôi!"
- Cậu hời hợt, và vô tâm đến mức đáng sợ. Sinh nhật tớ, một cành hồng cũng không có, đến khi tớ nhắc khéo thì cậu lại rối rít xin lỗi và hứa sẽ bù vào dịp khác. Đến sinh nhật cậu, tớ đã rất công phu khi chuẩn bị chiếc bánh kem tự làm, vậy mà ăn xong, cậu chê ỏng chê eo. Tớ giận, cậu lại xin lỗi...Cậu có thấy rằng mình hơi ích kỉ? Cậu thích tớ, hay chỉ thích bản thân mình?
- Tớ bệnh, một lời hỏi thăm cũng không có. Cậu cho rằng những điều đó là "dư thừa", "hình thức", "chỉ cần thể hiện bằng hành động". Vậy hành động của cậu là gì? Thấy tớ vừa bôi bảng vừa ho sặc sụa, cậu không lên bôi giúp. Tớ phải khuân một chồng đề cương từ lầu 1 lên lầu 2, cậu cũng ngoảnh mặt đi. Vậy thì tớ cần gì ở cậu?
- Trước mặt tớ, cậu không là chính mình. Tớ thấy được điều đó khi cậu cứ phải nghĩ ra những lý do nào đó cho những việc gì đó. Đôi lúc cậu lại thao thao bất tuyệt về bản thân như thể cậu thật anh hùng, tuyệt vời, là rằng tớ thật hạnh phúc khi trở thành "ấy ơi" của cậu. Nhưng nhóc à, nói thì là thế, nhưng làm được không?
Cả hai đều chưa đủ chững chạc để cùng hướng đến những mục tiêu chung. Và vì định nghĩa về tình cảm của cậu quá "trừu tượng", khiến tớ thấy rằng cậu hoàn toàn chưa có trách nhiệm và không đủ bản lĩnh để trở thành "bạn trai" của tớ. "Thích" là một chuyện, còn "trở thành một cặp" lại là chuyện khác nữa, và cậu chưa sẵn sàng để thể hiện mình là người chín chắn.
Do vậy, bây giờ, chúng ta vẫn là bạn như xưa, được không?
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:58 on 2009-Dec-6
|
|
| Tớ yêu một ông già tuyết |
|
|
Ông già Tuyết thật đó, hihi. Không tin hả, bạn nhìn sang bên cạnh đi, “người ấy” chính là một ông già Tuyết y như trong tưởng tượng của chúng ta đấy.
Thử tìm những điểm giống nhau nhé!
Bộ râu
…Vì họ đều là con trai mà. He he. Dù “ấy” của tớ “hem” có một bộ râu “hoành tráng” như ông già Noel. Tụi nhỏ thích ông già Noel nhất là khi ông vuốt bộ râu dài, xoa đầu và cười với chúng khi chúng kể cho ông nghe những điều tốt chúng đã làm. Tớ thì thích nhất khi “ấy” gãi gãi đầu, bặm môi và gãi bộ râu (chưa hề mọc đủ) khi lúng túng tặng tớ món quà nhân dịp Giáng sinh. Lúc đó, tớ mới thấy “hắn” đáng yêu và buồn cười làm sao.
Đôi mắt
Ông già Noel có một đôi mắt thật nhân từ và hiền lành. Đó là ánh mắt trìu mến khi gặp một đứa trẻ ngoan ngoãn hay vị tha khi gặp một đứa bé ngỗ nghịch. “Ấy” của tớ cũng là một người như thế. Một người biết tha thứ khi tớ lỡ làm “ấy” nổi cáu lên, biết động viên tớ lúc buồn, chia sẻ với tớ lúc vui. Đôi mắt của ấy làm tớ ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào khi tớ muốn nói thích “ấy” nhiều lắm cũng như khi tớ không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ông già No-el để vòi vĩnh quà. Hi hi.
Bờ vai
Cả hai đều có một bờ vai vững chãi và mạnh khỏe. Bởi ông già Noel phải mang vác một túi quà thật to đến cho trẻ em. Còn “ấy” của tớ thì có một bờ vai thật khỏe để cõng tớ trong những chuyến cắm trại lên rừng hay xuống biển cùng cả lớp.
Hay bờ vai ấy để tớ tựa vào… ngủ trưa cho ca học buổi chiều. Vì thế tớ mới “iu” ấy như “iu” cái gối ôm trong phòng của tớ. He he.
Bụng
Ông già No el và “hắn” đều có cái bụng to như nhau. He he. Ông già tuyết có cái bụng to vì cả năm ông chỉ làm việc trong dịp Giáng sinh mà thôi, còn “hắn” là tại tớ rủ cùng chạy bộ buổi sáng hoài mà “hắn” lười ghê. Đáng đời chưa! Nhưng mà, tớ cũng thích cái bụng bự của hắn lắm, hơ hơ. Mỗi khi “hắn” chở tớ trên xe, tớ có cảm giác như ôm gấu bông vậy đó. Giáng sinh năm nay đề nghị “ấy” tặng tớ con gấu bông to bằng “ấy” đi.
Trái tim
Ai cũng biết ông già Noel có tấm lòng nhân từ và luôn yêu thương trẻ em. Mỗi năm, những đứa trẻ ngoan trên thế giới đều nhận được quà từ ông. “Ấy” của tớ cũng thế luôn đó. Tình cờ hôm trước, tớ phát hiện “ấy” mang đồ đến cô nhi viện quyên góp và chơi đùa với bọn trẻ. Vậy mà tớ cứ nghĩ “hắn” khá lạnh lùng và khô khan như vẻ ngoài của “hắn” chớ!
Kết luận của tớ: Cả “ấy” và ông già Noel đều có một trái tim nhân hậu.
Luôn thấu hiểu
Tớ nhớ là hồi nhỏ, tớ kể với ba là tớ ước mình sẽ có hộp bút chì gỗ và tớ đã nhận được nó trong đêm Giáng sinh năm đó. Lớn lên, tớ mới biết do chính tay ba tớ mua. Giáng sinh năm ngoái, “ấy” tặng tớ bàn tay sáp của “ấy”. Hơ hơ, tớ chợt nhớ là hôm trước lúc đi trong nhà sách tớ nói vu vơ rằng: “Phải chi có bàn tay ai cho tớ nắm cho đỡ lạnh”. Món quà hơi ngu ngơ nhưng tớ hiểu “ấy” đã rất quan tâm đến cảm nhận của tớ.
Sự cũ kĩ
Năm nào, ông già tuyết cũng mang quà đến cho với trẻ em lúc chúng ngủ. Ông vẫn leo vào từ ống khói và cho quà vào chiếc tất. Dường như tất cả đã rất cũ nhưng bọn trẻ từ bao đời nay đều vẫn thích như thế. Hình như “ấy” cũng y chang thế luôn. Vẫn những lời dỗ dành, năn nỉ như thế khi tớ giận vì cái sự vô tâm của “hắn”. Vẫn là những chỗ hẹn hò cũ mà hai đứa thường tới. Vẫn là nơi ghế gỗ bên quận 7 mà hai đứa trò chuyện làm lành sau những lần cãi nhau. Tớ hiểu rằng những điều cũ kĩ tạo nên sự thân quen.
Giáng sinh năm nay “ấy” sẽ hóa trang thành ông già Noel trong phong trào văn nghệ của trường. Không biết là “ấy” có hay trong tim tớ cũng có một ông già Noel là… “ấy” không nữa?
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:58 on 2009-Dec-6
|
|
| Tình bạn trái dấu |
|
|
Bạn là con gái, và có một tên bạn thân là con trai thì rất tuyệt. Nhưng làm cách nào để giữ vững một tình bạn trái dấu nhỉ?

Dũng cảm trước dư luận
Dũng cảm là điều quan trọng đầu tiên khi kết bạn cùng một cậu con trai. Vì chắc chắn khi thấy một tên con trai và một đứa con gái đi cùng nhau, nói cười vui vẻ thì ai cũng sẽ nghĩ các bạn là một cặp đôi ếch con đấy. Điều bất lợi là những lời trêu chọc gán ghép của bạn bè, sự hiểu lầm giai đoạn đầu của ếch con thật sự, và nếu vẫn chưa có ếch con thì thế nào những vệ tinh cũng sẽ rơi rụng dần vì tưởng hai bạn đã có nơi có chỗ. Chưa nói đến phụ huynh sẽ nhíu mày khi hai đứa lúc nào cũng cặp kè cùng nhau từ lớp học tới chỗ học thêm, tới cả mấy quán hàng lê la ăn vặt.
Vậy nên, tốt nhất là bỏ ngoài tai những lời trêu chọc của mọi người và tận hưởng tình bạn tuyệt vời của hai đứa. Thời gian sẽ chứng minh tất cả, và những hiểu lầm hay nghi ngại sẽ chẳng còn là gì khi bạn có được một cậu bạn thân với rất nhiều điều thú vị đáng ganh tị nhỉ?
Giúp đỡ và lắng nghe
Bạn nghĩ tại sao cậu ấy lại chơi với bạn? Là vì cậu ấy đã có hàng tá tên bạn con trai, và giống hệt cậu ấy, nghĩa là chỉ có thể cùng nhau chạy ngoài sân bóng hùng hục, la hét ầm ĩ trước máy game và nói năng loạn xạ mỗi giờ chơi. Và hết!
Thế nên, làm bạn cùng một cô gái, nghĩa là cậu ấy sẽ có những điều thú vị kiểu như sau trận bóng, nhận được chai nước mát lạnh từ bạn, cổ vũ lúc cậu ấy chơi game, và chuyện trò vui vẻ hay bên cạnh an ủi lúc cậu ấy gặp chuyện không vui hay thất bại. Cũng tương tự như việc khi bạn chơi cùng những cô gái, sẽ có tình huống cả đám la ầm ĩ khi trông thấy “con vật khủng khiếp”, trong khi chỉ cần một cậu con trai, thì bép một cái và bỏ tọt “con vật khủng khiếp” xấu số vào thùng rác, lè lưỡi “Có con gián mà cũng la!”.
Có lẽ đó chính là điều thú vị của cuộc sống, khi các chàng trai luôn cần những cô gái và ngược lại, dù chỉ là để kết bạn. Phải không? Vì vậy hãy ở cạnh cậu ấy theo đúng cách những cô gái, bạn nhé!
Thân thiện có giới hạn
Thân thiện, thoải mái khi đi cùng, nhưng nhớ là chỉ trong giới hạn thôi. Đôi khi bạn cảm thấy bình thường và tự nhiên, nhưng thật sự các chàng trai khá nhạy cảm trong những va chạm của con gái. Có thể bạn thoải mái ôm chầm lấy một đứa bạn con gái, nhưng hãy kiềm chế việc này lại, kẻo anh chàng sẽ bối rối vò đầu nhăn trán tự hỏi bạn có đang gửi “tín hiệu ngầm” không đấy.
Để tránh tình trạng hiểu lầm này, hãy nhớ là dù sao cậu ấy cũng là một tên con trai, và cần một giới hạn đấy nhé!
Những câu chuyện con gái
Cảm giác khi bạn ngồi nghe những tên đầu đinh bàn tán chuyện cúp C1 kỳ này thuộc về ai, hay cách nào để lên level trong một game đang hot cũng chính là cảm giác khi cậu ấy ngồi chịu trận khi bạn huyên thuyên về mỹ phẩm, nước hoa, các xu hướng thời trang và các Hotboy châu Á.
Vì vậy, hãy tìm những điểm chung giữa hai bạn, như âm nhạc, phim ảnh, hay sở thích quà vặt lẫn những môn học căng đầu trên lớp sáng nay để tránh tình trạng hai đứa đi cùng nhưng mặc định chỉ một nói và một nghe nhé! Trao đổi, tìm hiểu và trò chuyện cùng nhau sẽ nuôi lớn tình bạn cuả hai người đấy.
Đòi hỏi
Những điều tuyệt vời khi kết bạn cùng một cậu con trai, là bạn luôn được chìu chuộng, dễ được tha thứ, và bao giờ cũng được che chở bảo vệ. Bạn muốn đi mua một hộp bút con thỏ, có cậu ấy. Bạn đến trễ khi hẹn, cậu ấy bỏ qua. Bạn tan học về trễ, cậu ấy chạy theo bên cạnh cho an toàn.
Nhưng nhớ là đừng lạm dụng chức quyền lẫn tín nhiệm để mè nheo cậu ấy từ cái này đến cái khác đấy. Cái gì cũng có giới hạn, cậu ấy không phải là bảo mẫu để ở cạnh và chăm chút cho bạn mọi thứ. Và nghĩ thử xem, điều bạn cần là một nguời bạn cơ mà.
Chỉ là bạn thôi đấy!
Đây chính là điều quan trọng nhất. Trong cái tuổi ếch con này, đôi khi bạn tự hỏi, tại sao cũng là con trai mà cậu ấy lại hiểu bạn nhiều như thế, thêm vào những hành động ga- lăng quan tâm lo lắng cộng với thời gian dài ở cạnh nhau sẽ dễ khiến bạn nghĩ đến một tình cảm khác ngoài tình bạn. Có không? Chắc chắn đấy!
Đúng là có những tình cảm ếch con được phát triển từ những tình bạn trái dấu sau một thời gian gần gũi. Không có đúng hay sai trong trường hợp này, chỉ là bạn cần tỉnh táo để tránh ngộ nhận và đánh vỡ một tình bạn đẹp mà thôi.
Tốt đẹp hay tan vỡ nằm ở tương lai. Còn hiện tại, nếu bạn đôi khi mơ mộng về một người yêu tiêu chuẩn hao hao cậu ấy, thì hãy bình tĩnh suy xét trước khi quyết định vội vàng nhé.
Bạn tin không, có những tình bạn còn đẹp hơn cả tình yêu, thật đấy!
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:52 on 2009-Dec-6
|
|
| Và...tớ sẽ lớn! |
|
|
Tớ luôn cho rằng mình mạnh mẽ và ghét con gái điệu đà như tiểu thư. Bây giờ tớ thấy tớ cũng chẳng kém gì họ -
...một tiểu thư khác người, tuy không ăn diện nhưng lại muốn lúc nào cũng có người bên cạnh chăm sóc và làm theo những gì mình muốn. ..Tớ sẽ lớn để cậu không phải sáng nào cũng phải gọi điện đánh thức rồi lại phải vòng qua đón tớ đi học.
Tớ sẽ lớn để những cuộc tranh luận của chúng ta không kết thúc bằng việc giận dỗi của tớ dù tớ sai lè.
Tớ sẽ lớn để cậu không phải nhiều lần phải chạy lại lên tầng 3 lấy cho tớ khi thì cái mũ, lúc thì cái áo mưa hay cái máy tính tớ để quên trong ngăn bàn.
Tớ sẽ lớn để cậu không phải thức khuya nhắn tin nói chuyện mỗi khi tớ buồn vì Chelsea thua.
Tớ sẽ lớn để cậu được xem Liverpool đá một cách thoải mái thoải mái mà không phải xem Chelsea đá để tường thuật cho ai đó nghe chỉ vì người đó bị bố mẹ cấm mỗi khi 2 đội đá cùng giờ.
Cậu không cần phải kìm nén niềm vui khi Liv thắng để an ủi tớ mỗi khi 2 đội gặp nhau.
Cũng không phải cố gắng vui vẻ khi tớ cười khanh khách và gào ầm lên khi Chel thắng còn Liv thua.
Tớ sẽ lớn để cậu không phải bỏ dở trận đấu của lớp để đi đón tớ vì tớ không muốn đạp xe ra sân bóng một mình.
Tớ sẽ lớn để mỗi lần đi xe buýt cậu không phải tranh chỗ cho tớ ngồi thật nhanh rồi sau đó đưa điện thoại để tớ nghe nhạc và cầm sẵn túi ny lông để tớ nôn chỉ vì tớ hay bị say xe.
Tớ sẽ lớn để cậu không phải cuốc bộ cả tiếng đồng hồ theo tớ chỉ vì tự dưng tớ “ghét” xe buýt rồi lại lau nước mắt cho tớ khi tớ rưng rưng, chắc cậu tưởng tớ buồn chuyện gì mới khóc. Không, tớ khóc vì tớ thấy mình có lỗi với cậu!
Tớ luôn cho rằng mình mạnh mẽ và ghét con gái điệu đà như tiểu thư. Bây giờ tớ thấy tớ cũng chẳng kém gì họ - một tiểu thư khác người, tuy không ăn diện nhưng lại muốn lúc nào cũng có người bên cạnh chăm sóc và làm theo những gì mình muốn.
Và tớ thấy mình phải lớn thôi.
Phải lớn vì tớ là sinh viên rồi, cậu cũng thế, không thể lúc nào cũng ở bên tớ được.
Phải lớn để nấu cho cậu món cá mà cậu thích, ở bên cạnh cậu mỗi khi cậu cần người lắng nghe.
Để cậu biết rằng có một người...lúc nào cũng coi cậu là người quan trọng nhất
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:52 on 2009-Dec-6
|
|
| Con sóng yêu thương |
|
|
Nhà nó sát biển. Mấy đứa con gái lớp nó vẫn hay suýt xoa ghen tỵ. Vì ở đó nó có thể ra ngồi ngắm cảnh bình minh và hoàng hôn mỗi ngày. Nhưng nó cũng không biết từ khi nào mình đã không còn như vậy.
Mỗi lần có kế hoạch cho buổi đi chơi nào đó, cả lớp đều giơ tay nhất trí kéo ra biển, chỉ trừ nó. Và mỗi lần như thế, nó để mặc cho bọn bạn đùa giỡn, chạy nhảy. Còn nó thì ngồi yên một chỗ, nhìn ra biển. Một cái nhìn dữ dội, trong lòng nó dường như đang cuồn cuộn chảy một nỗi buồn bất tận, như những con sóng mạnh ập liên hồi ngoài kia. Sóng mạnh quá, khiến lồng ngực nó muốn vỡ tung.
Ngày ấy, chiều nào mẹ cũng ra biển. Mẹ bảo yêu biển và muốn ngồi đợi cha về. Cha trở về, nó dắt em ra cùng mẹ đón cha. Gia đình bốn người lại được quây quần bên mâm cơm với câu chuyện cha mang về từ biển. Những câu chuyện của cha lúc nào cũng lôi cuốn như những câu chuyện cố tích mà nó nghe cô giáo kể trên lớp.
Nhưng rồi một ngày mẹ biến mất. Nó chỉ nghe mọi người ta xì xào là mẹ đã bỏ đi thật xa. Nó không tin, có lẽ vì quá nhớ cha nên mẹ đã đi theo một chiếc thuyền khác để đón cha về. Nó ra biển ngồi đợi mùa trăng lên. Dạo trước, nó thắc mắc tại sao cha chỉ về đúng vào những mùa trăng, cha bảo vì trăng sáng quá nên những chú cá sẽ nhìn mọi thứ rõ ràng hơn, và chúng sẽ tránh xa thuyền đánh cá của cha. Nó thích điều đó, vì trăng lên nghĩa là gia đình nó lại được sum họp. Nó ngước lên, trăng hôm nay dường như không sáng bằng mọi hôm.
Cha về, chỉ một mình. Nó cứ đợi. Đến chiều, nó lại ra ngồi đợi mẹ. Cha nói thế nào nó cũng không chịu vào nhà. Đến ngày thứ ba, cha ra và tát nó một cái trời giáng. Lần đầu tiên cha tát nó, mạnh đến nỗi nó ngã lăn ra bãi biển và ngỡ ngàng quên cả khóc. Cha đỡ nó dậy, ôm nó vào lòng và khóc nức nở. Lần đầu tiên nó nhìn thấy cha khóc, một người đàn ông quanh năm suốt tháng vật lộn với sóng biển, rắn rỏi và khỏe mạnh phút chốc trở nên yếu đuối một cách lạ thường.
- Đừng đợi mẹ nữa. Mẹ sẽ không về đâu.
Tiếng cha lẫn vào tiếng sóng. Chưa bao giờ nó nghe sóng bi thương đến thế. Khi những dòng nước xanh bình yên thường ngày đã chuyển sang màu đen ngòm cha mới cõng nó trở về nhà. Từ đó nó không còn ra ngồi đợi mẹ nữa.
Một lần nữa, biển lại đem đến cho nó nỗi đau. Biển đã đưa em trai nó lênh đênh trên chiếc thuyền đánh cá. Em trai nó, người nối dõi duy nhất trong gia đình, là niềm hy vọng của cả nhà, đã nhường lại con đường vào đại học với một tương lai tươi sáng hơn cho nó để lao vào mưu sinh. Nó vẫn nhớ, có lần tình cờ nó thấy cha ôm em trai vào lòng rồi thủ thỉ:
- Con trai sau này ráng học giỏi, để thoát khỏi biển, thoát khỏi sự nghèo. Đừng giống như cha bây giờ. Nghen con.
Lúc ấy, nó thấy mắt em tròn xoe ngơ ngác. Em còn nhỏ quá, làm sao hiểu những gì cha nói nhưng vẫn gật đầu. Nước mắt nó chảy dài.
Và rồi, em cùng ra biển với cha . Em gầy gò, ốm yếu quá, làm sao chống chọi với sóng biển lạnh lùng kia. Nó đợi đến lúc em về, tát thằng em trai mà nó đã yêu thương hết mực. Cái tát làm nó bỏng rát cả tay như đang chạm phải cát biển của những ngày nắng cháy triền miên. Em chỉ cười và nói:
- Chị hãy cố gắng, học luôn cả phần em nữa nghen.
Nó bật khóc. Hai gò má hõm sâu và đen vì nắng gió của cha cũng giựt liên hồi.
******
Vào đại học, nó bị cuốn xoáy giữa học và làm. Trong đầu nó lúc nào cũng tự nhủ không thể để cha và em thất vọng. Suốt hai năm đại học, nó chỉ nhớ tên vài người trong lớp. Cuối năm, cả lớp bàn nhau đi chơi. Lại biển, nó không hiểu tại sao ai cũng thích biển đến vậy. Nó bảo sẽ không đi, cả lớp nhìn nó với ánh mắt khác thường. Nó chẳng quan tâm.
- Tại sao Hảo không đi chơi cùng lớp?
Nhơn, người bạn cùng lớp mà từ năm đầu nó đã cố tình tránh né sự quan tâm dành cho mình.
- Mặc Hảo. Nó trả lời cộc lốc.
- Sao Hảo lại cô lập mình như vậy? Điều đó chỉ khiến Hảo mệt mỏi thêm mà thôi.
- Nhơn hiểu Hảo sao? Nhơn biết gì về Hảo mà nói vậy? Nó thật sự giận, Nhơn muốn phá vỡ cái cách mà nó đang dựng lên trong cuộc sống của mình. Nó sống vậy có gì là xấu chứ. Nó không cần ai quan tâm cả.
- Nhơn không hiểu. Nhưng dù sao Hảo cũng nên một lần thử thay đổi đi. Hãy cho mình những phút giây thư giãn. Biển ở đó rất đẹp. Nhơn tin Hảo đến đó sẽ cảm nhận được cuộc sống này còn có nhiều niềm vui.
- Hảo ghét biển. Hảo ghét biển. Nó gào lên.
- Có lẽ biển đã đem đến nỗi buồn nào đó cho Hảo. Nhưng biển vẫn chỉ là biển, biển không thể làm tổn thương hay hàn gắn tình cảm của ai đó. Mà chỉ có bản thân chúng ta mới có thể làm được điều đó. Hảo biết không?
Nó lao đi, nghe tiếng sóng vỗ rất gần bên tai.
*********
Nó đang ngồi nhìn biển. Nó đã từng có ý nghĩ sẽ không bao giờ về lại biển. Nó ước mong sẽ có một ngày nó, cha và em sẽ thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi nỗi đau mà biển đã mang lại cho gia đình nó.
Chiếc thuyền đang dần hiện ra trước mặt, em đang vẫy tay với nó. Em nó giờ đây đã là một chàng trai khỏe mạnh và săn chắc, giống hệt cha nó ngày xưa.
- Em tính đi thêm vài chuyến nữa sẽ nghỉ luôn. Em định sẽ theo học một nghề nào đó, em sẽ không còn lênh đênh trên biển nữa.
Nó mỉm cười. Em đã thật sự chín chắn rồi.
Cha đi ra, bóng cha trải dài trên cát. Chiếc bóng vững chắc ngày nào giờ cũng đã liêu xiêu nhiều hơn vì sóng biển. Nhưng tình yêu thương của cha vẫn sẽ mãi đứng vững trong lòng nó. Chưa bao giờ nó thấy biển bình yên đến vậy. Nó lắng nghe từng con sóng yêu thương lan tỏa khắp nơi và nghĩ đến những lời nói của Nhơn. Có lẽ là Nhơn đã đúng.
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:52 on 2009-Dec-6
| Cà phê ngày xưa và bây giờ |
|
|
Ngày đó mỗi tuần chỉ có một buổi cà phê nên dù đứa nào bận việc gì cũng ráng sắp xếp để đến cho đông đủ.

Mới vào đầu năm học cứ cuối mỗi tuần là nhóm học tập chúng mình lại rủ nhau đi cà phê. Đây có lẽ là giây phút thoải mải nhất trong tuần vì tất cả các thành viên hào hứng kể đủ thứ chuyện trên đời cho nhau nghe. Những câu chuyện hài hước cười chảy cả nước mắt nước mũi, những câu chuyện cảm động của thằng bạn người miền Trung kể về những mất mát tang thương sau những cơn bão quét qua quê nhà nó. Tất cả đều chăm chú theo dõi từng tình tiết của câu chuyện, thỉnh thoảng có một vài đứa phụ họa thêm vài câu, cũng có khi là những giọt nước mắt cảm động được giấu một cách lộ liễu trên bờ vai của đứa bạn ngồi kế bên.
Ngày đó mỗi tuần chỉ có một buổi cà phê nên dù đứa nào bận việc gì cũng ráng sắp xếp để đến cho đông đủ. Nếu vắng mặt một đứa thì buổi cà phê đó coi như bị hủy. Chính những nguyên tắc có vẻ cứng nhắc ấy mà bọn mình càng thấy cần nhau hơn. Khi một đứa có chuyện không vui thì cả nhóm xúm lại động viên, hỏi thăm rồi làm trò chọc cười.
Nhìn cái cảnh cả nhóm “thử” thức uống của nhau thì biết tụi mình thân nhau đến mức nào. Đứa gọi cà phê thì “chôm” ly sinh tố của nhỏ ngồi đối diện và cứ thế cắm đầu mà hút sồn sột, soàng soạc kẻo người ta giành lại. Có đứa uống nước ngọt thì “xin phép” bạn kế bên cầm ly đá me và lục lọi, tìm kiếm những hạt đậu phộng tròn ú lẩn trong lớp đá bi. Cứ thế cả nhóm phá lên cười rồi lại chụm đầu vào nhau to nhỏ…
Còn nhớ có lần trưởng nhóm đãi chúng mình một chầu sinh tố vì bữa đó là sinh nhật nhóm trưởng. Sau khi ăn xong cả nhóm đồng loạt kêu lượt hai. Nhìn vẻ mặt lúng túng của nhóm trưởng lúc đó mới “dễ thương” làm sao! Có lẽ vì nhóm trưởng sợ không mang đủ tiền nên mới vậy! Nhưng cả nhóm đã âm thầm góp tiền trả trước và còn mua quà tặng nhóm trưởng nữa. Những kỉ niệm đó có lẽ không ai trong tụi mình nỡ quên.
Nhưng bây giờ đã không còn như ngày xưa nữa. Vào đầu năm hai hầu như tất cả các thành viên trong nhóm đều sắm cho mình “con” laptop. Vẫn những buổi cà phê như ngày nào nhưng trên bàn không còn là những đặc sản của mỗi miền quê như cu đơ Hà Tĩnh, bánh đậu xanh Hải Dương…của ngày nào nữa mà thay vào đó là những chiếc laptop châu đầu vào nhau. Tất cả đều dán mắt vào màn hình của mình. Người lướt web, người chơi game, người đọc báo. Không ai liên quan tới ai, việc ai nấy làm.
Nếu ngày xưa quy định tuần chỉ đi một lần thì bây giờ số lần đó phải tính riêng từng ngày. Ai rảnh thì ra uống, thậm chí chán học cũng bỏ ra ngồi cà phê một mình và lại ngồi lướt web. Có khi một ngày phải đến ba bốn lần cà phê. “Như thế có nhàm quá không?”, một đứa trong nhóm đã có lần lên tiếng nhưng tất cả đều im lặng vì ai cũng biết mục đích chính để vào đây là gì rồi.
Ly cà phê gọi ra nhưng không ai thèm thưởng thức. Đá đã tan ra, cà phê đã nhạt nhưng chủ nhân của nó vẫn không rời mắt khỏi màn hình. Dừa đã uống hết nước nhưng không ai buồn cầm muỗng hí hoáy nạo vét cơm dừa.
Thỉnh thoảng một vài đứa lên tiếng hỏi cái này cái nọ nhưng sau một câu trả lời cụt ngủn thì tất cả lại trả lại trạng thái yên lặng ban đầu và cứ thế cho hết buổi cà phê.
Một bàn ngồi năm sáu đứa nhưng không một tiếng cười, không một lời hỏi han tâm sự. Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng nói vô hồn của một vài nhân vật trong game hoặc hay tiếng vỗ đùi, xuýt xoa tiếc rẻ của các game thủ.
Chiều nay tôi lại cà phê một mình. Quán bị mất điện nên cũng không có wifi. Ngồi một mình, hưởng thụ cái vị đắng của cà phê cứ từ từ thấm vào đầu lưỡi mà thấy tiếc. Tiếc cho thời gian qua đã không biết trân trọng những gì mình đang có.
Ngay bậy giờ, nếu có mặt đầy đủ các thành viên trong nhóm thì hay biết mấy. Chúng ta lại cùng nhau trò chuyện, tâm sự và kể cho nhau nghe những niềm vui, nỗi buồn giống như những buổi cà phê như ngày xưa. Chúng ta sẽ không bị ngăn cách bởi những vật vô tri vô giác đó nữa phải không các bạn!
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ông già noel
Posted at 18:52 on 2009-Dec-6
|
|
| Ông già Noel miền cổ tích |
|
|
Lúc bé, ai cũng tin vào ông già Noel. Mình tin, và bạn cũng tin.
Mẹ bảo chỉ những đứa trẻ ngoan mới có quà. Và mình đã trả lại chiếc kẹp nơ cho một đứa bạn mẫu giáo để quên trong ngăn bàn mặc dù mình rất thích nó, nhưng vì nghĩ mình cũng sẽ buồn biết mấy nếu như thất lạc mất món đồ mình yêu quý. Mình cố gắng trở thành đứa trẻ ngoan bằng tất cả những việc lặt vặt ở trường mẫu giáo như ăn nhanh nhất, không khóc nhè hay phụ các cô bảo mẫu xếp ghế sau buổi sinh hoạt. Tất cả đem về kể với mẹ để mẹ bảo ông Noel…cộng điểm cho như lời mẹ nói. Những điều tốt đẹp đó để đánh đổi những món quà như mong ước.
Và đến một lần, chẳng may làm đổ cả lọ mực vào chiếc áo mới, mình suy nghĩ về một điểm trừ do chưa ngoan, và bịa ra câu chuyện về đứa bạn vụng về nào đó ở trường đã lỡ tay làm bẩn áo. Mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ đem chiếc áo đi ngâm. Nhưng vết mực cứ nhờ nhờ hiện ra, hệt như một lời nói dối ám ảnh trong tâm trí chẳng thể nào rũ sạch. Suốt một tuần, mình nghĩ về con búp bê biết nói và một vết mực. Chẳng ai biết, ngoài mình. Nhưng cuối cùng, để thanh thản, mình đến gặp mẹ và thú tội. Mẹ biết rồi, và hỏi liệu mình có muốn mẹ kể chuyện này với ông Noel không hay là hai mẹ con mình cứ im lặng thì ông cũng chẳng thể biết? Và mình đã chấp nhận gật đầu, dù sao thì một con búp bê biết nói vẫn có thể nhận vào năm sau, nhưng một lời nói dối sẽ còn ở lại mãi. Mẹ chỉ cười.
Sáng ngày Gíang Sinh, món quà vẫn đúng là con búp bê biết nói, cùng một lời dặn dò mà mất cả buổi đánh vần mình mới đọc xong “Một đứa trẻ đã biết nói dối để đạt được điều mình muốn, thì khi lớn sẽ trở thành một- người- lớn- nói- dối. Sự trung thực, dù là không tốt đẹp, vẫn xứng đáng để có những món quà!”
Niềm tin đó, bắt đầu từ huyền thoại, và định hướng cho những điều tốt đẹp được truyền đi.
Dẫu bây giờ, những việc tốt không còn để đổi thành những giá trị vật chất kiểu như một con búp bê hay cái áo đầm mới, thì vẫn được đổi lấy những giá trị tinh thần vô giá. Đó là sự trung thực, lòng nhân ái và một cách sống tử tế đàng hoàng với mọi người xung quanh. Chẳng có ông gìa Noel nào ban tặng, mà là chính bạn thưởng cho bản thân mình.
Hẳn bạn nhớ sự tiếc nuối khi phát hiện ra ông già Noel chẳng có thật mà chỉ là truyền thuyết, hệt như vừa đánh rơi mất niềm tin lẫn tuổi thơ mà chẳng thể nào nhặt lại. Bạn ngẩn ngơ như vừa lạc mất đi một miền ký ức bé dại nào đó mà tìm mãi cũng không thể quay về. Nhưng bạn ạ, ai rồi cũng phải lớn lên, và con người phải chấp nhận đến một độ tuổi mình phải bước ra khỏi cổ tích để đến cùng hiện thực, như con gà con phải mổ vỡ vỏ trứng mà chui ra vậy. Hiện thực, không như cổ tích, nhưng vẫn đẹp theo một cách khác.
Và khi không còn tin vào ông Noel nữa, tại sao không trở thành một ông Noel như là một đại sứ truyền đi những điều thiện và giấc mơ cổ tích? (Vì vậy cứ đến Giáng sinh, chúng ta lại thấy rất rất nhiều "ông, bà" già Noel đi phân phát niềm vui cho tuổi thơ....)
Dù cuộc sống có bận rộn, tấp nập, thời gian có guồng quay nhanh như thế nào, thì vẫn còn những góc nhỏ trong tâm hồn để dành cho cổ tích, và cho ông già Noel ,phải không?
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 20:01 on 2009-Oct-6
| Quyến rũ như SNSD |
| |
|
Để chứng tỏ cho sự trưởng thành và hình tượng mới, SNSD đã chọn trang phục kiểu thuỷ thủ đang hot nhất hè này.
Sau một thời gian im hơi lặng tiếng như để hưởng nốt không khí thành công của hit đỉnh “Gee” những tháng đầu năm 2009, các cô nàng thế hệ mới nhà SM đã quay trở lại với hình tượng hoàn toàn mới, gợi cảm và quyến rũ hơn với ‘Tell Me Your Wish (Genie)’.
Để chứng tỏ cho sự trưởng thành và hình tượng mới, SNSD đã chọn trang phục kiểu thuỷ thủ đang hot nhất hè này. Với chiếc mũ nồi kiểu thuỷ thủ, nhưng trang phục với đường kẻ ngang màu đỏ hay xanh dương, các quý cô trở nên rất xinh đẹp và yêu kiều.
Một số gợi ý dễ thương để bạn có xì tai y hệt những cô nàng hot SNSD đây.
Váy 2 dây với những đường kẻ đa dạng kết hợp với giày, túi xách và phụ kiện đều sọc tông xuyệt tông. Đặc biệt 3 màu: trắng, xanh, đỏ, tạo thành những khoảng màu sắc nổi bật cho hè này.
Mũ thuỷ thủ + áo không tay đỏ đun + quần sọoc jeans sẽ giúp con gái chúng mình khoe vóc dáng đáng yêu. Một số sự kết hợp bạn hoàn toàn có thể ứng dụng được trong hè này!
|
Giày trắng tinh khôi điệu đà như giày công chúa lại cực dễ phối đồ nữa đấy!
.jpg)
Những đôi giày cao gót màu sắc cũng rất hợp với xì tai mùa hè nữa nè!

.jpg)
Giày đế xuồng kiểu dáng đơn giản sẵn sàng bước đi cùng bạn đây!

.jpg)
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 20:01 on 2009-Oct-6
| Khoẻ khoắn như SNSD |
| |
|
SNSD nổi tiếng là những cô gái theo phong cách kẹo ngọt nhưng vẫn rất khoẻ khoắn với thể loại nhạc dance dễ thương.
Các cô nàng xinh đẹp SNSD Girl Generation đang trở lại như vũ bão với single Ginie. Năm 2009 phải nói là năm của 9 cô nàng, sau giai đoạn đầu thống trị Kpop với hit Gee, SNSD đang tiếp tục trở lại. Trên lãnh địa thời trang, SNSD nổi tiếng là những cô gái theo phong cách kẹo ngọt nhưng vẫn rất khoẻ khoắn với thể loại nhạc dance dễ thương. Lần này, tụi tớ xin giới thiệu đến các bạn vài kiểu mix dành cho những cô nàng yêu thể thao mùa hè.
Để có được xì tai như cô nàng Tae Yeon, trưởng nhóm SNSD nói trên, bạn cần phải có...
1 chiếc áo phông tay ngắn, có cổ, ôm vừa người. Đừng chọn những chiếc áo có quá nhiều chi tiết rối rắm nhé. Chiếc áo sơ mi màu xanh với hoạ tiết vòng tròn đích bên ngực trái này là 1 gợi ý hoàn hảo. Và với áo phông xanh này, bạn có thể có những sự kết hợp thú vị khác như:
Quần jeans và giày mũi nhọn cũng tông màu áo. Với trang phục này, đi dã ngoại hoặc dạo phố vào cuối tuần với phong cách bụi phủi thật đáng yêu.
Kết hợp với quần short jeans, xăng đan, và các loại phụ kiện màu xanh mát, bạn có thể biến em í thành trang phục mặc ngoài áo bơi khi ở trên bờ. Dạo biển lại không cảm thấy ngại ngùng nhé!
Hoặc kết hợp với quần âu và giày đế bệt, 1 phong cách rất tây, hơi lạ lẫm nhưng thú vị đấy chứ!
Vòng tay, giày, dụng cụ bảo vệ khi chơi thể thao, thắt lưng, quần shorts, vợt, túi đựng đồ thế thao... Vậy là bạn đã sẵn sàng cho 1 buổi xì-po hết mình rùi nhé!
Cùng phong cách tennis này, bạn có thể tham kháo thêm 1 số sự kết hợp nữ tính hơn mà vẫn cực hoàn hảo dau đây:
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 20:01 on 2009-Oct-6
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 19:53 on 2009-Oct-6
|
|
"Đẹp Fashion show 8" là show diễn đầu tiên Hoàng Yến tham dự sau khi trở về từ Miss Universe 2009 tổ chức ở Bahamas
|
Show diễn lần này sẽ giới thiệu đến khán giả bốn bộ sưu tập thời trang mới của các nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường, Lê Hà, Hà Trương và Tom K Nguyễn - được coi như những trải nghiệm sáng tạo, phá vỡ các quy tắc truyền thống để hướng tới một sự đột phá về ý tưởng trong chương trình thời trang được mong đợi nhất trong năm 2009.
|
|
Một mẫu trong bộ sưu tập "Like a bird" của nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường (Ảnh: Đẹp)
|
Được biết rằng hình tượng mới của Siêu Mẫu Võ Hoàng Yến sẽ rất đặc biệt. Đặc biệt thế nào thì mình vẫn chưa thể bật mí được đâu. Nhưng sau đây, xin giới thiệu với các bạn bộ sưu tập thời trang mới nhất của JOLI&POLI BOUTIQUE mang tựa "Búp bê Nga" với sự góp mặt của Siêu Mẫu Võ Hoàng Yến nhé.
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 19:53 on 2009-Oct-6
Áo khoác hoạ tiết ngôi sao lấp lánh!


Áo khoác kiểu thể thao mạnh mẽ!
Giày đế xuồng kiểu dáng đơn giản, màu sắc tươi trẻ nhưng không quá màu mè.
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 19:53 on 2009-Oct-6
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thời trang
Posted at 19:53 on 2009-Oct-6
| Thanh lịch, gợi cảm, sang trọng |
| |
|
Trong bộ sưu tập này chủ đề và đối tượng chính được nhắm đến là những trang phục thanh lịch, gợi cảm, sang trọng.
Năm nay quả là năm may mắn của "cô dâu nhỏ xinh" Han Ji Hye - bộ phim "Phía đông vườn địa đàng" thành công hơn dự kiến, hoàn thành khóa học thiết kế giày ở Ý và những đôi giày do Han Ji Hye vẽ bán rất chạy khi được tung ra thị trường. Thành công song hành của cô gái trẻ ở hai lĩnh vực phim ảnh - thời trang thúc đẩy các nhà làm thời trang tìm đến cô như một thương hiệu đủ sức lôi cuốn và Blu Pepe là nhãn hiệu giành chiến thắng khi có được chữ kĩ của Han Ji Hye.
Trong bộ sưu tập mà Han chụp cho Blu, chủ đề và đối tượng chính được nhắm đến là những trang phục thanh lịch, gợi cảm, sang trọng, tuy nhiên các thiết kế mà Han khoác lên người được trẻ hóa để phù hợp với độ tuổi của cô và dễ lấy lòng được nhiều khách hàng trẻ hơn tìm đến trang phục của Blue.












|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ki nang song
Posted at 19:53 on 2009-Oct-6
| 4 kĩ năng sinh viên "không thể không có" |
|
|
Ngày tựu trường, hành trang các tân sinh viên mang theo bên cạnh cảm giác náo nức, vui mừng là những nỗi lo, bỡ ngỡ trước một môi trường mới, rộng lớn và nhiều thách thức.
Rất nhiều sinh viên không thích nghi với điều kiện sống mới, không đáp ứng được phương pháp học tập ở đại học…đã lâm vào tâm trạng thất vọng, chán nản, thậm chí sa ngã, bỏ học.
“Vũ khí” hiệu quả nhất lúc này tự rèn luyện những kỹ năng mềm cho bản thân, như: quản lý thời gian, làm việc nhóm, khả năng thuyết trình, thuyết phục, kỹ năng nghe hiểu… Trong số những kỹ năng trên, 4 kỹ năng sau đây sinh viên “không thể không có”.
1. Kỹ năng quản lý căng thẳng
Môi trường ĐH cực kỳ tiệm cận với cuộc sống ngoài xã hội, với nhiều hoạt động và những mối quan hệ. Hơn nữa, sinh viên là những người năng động và ham học hỏi không muốn bỏ lỡ một cơ hội nào: vừa đi học, vừa tham gia sinh hoạt Đoàn - Hội, vừa đi làm thêm...Hoặc có những sinh viên không như vậy nhưng nhìn những bạn bè xung quanh và họ vô tình bị cuốn đi. Từng ngày, từng ngày, những cái “hạn chót” như con rồng khò khè chực phung lửa vào họ; nỗi lo sợ bị khiển trách không hoàn thành công việc; dự định này nối tiếp kế hoạch kia xếp chồng như núi…Và đến một ngày họ bước đi nhanh hơn không nhận thức. Khi đó, street đã “gõ cửa” rồi đấy!
- Học cách “vườn không nhà trống”: Cách này đặc biệt áp dụng cho những cuộc tranh cãi, làm việc nhóm…Đó là cách “chúng ta” vẫn thường làm trong những tiết học ở phổ thông ấy, gương mặt lắng nghe rất chăm chú nhưng vô tai này rồi đi qua tai kia… mất hút!
- Tìm/Tạo cho mình một góc nhỏ bình yên: Có thể là một bài nhạc yêu thích, một giấc ngủ thật ngon ôm cái gối yêu thích, một quán cà phê quen thuộc…hoặc một buổi hẹn hò với bạn bè cũ. Tất tần tật những điều khiến bạn cảm thấy bình yên và được là chính mình.
- Bấm nút ngừng: Khi tất cả mọi việc đổ dồn vào một lúc thì bạn phát điên lên được. Khi đó hãy để tay lên đầu và bấm: “Ngừng lại”. Lúc này, hãy nhìn lại các vấn đề của bạn và xếp chúng thành thứ tự các nào giải quyết trước và cái nào mình không thể làm gì được.
2. Kỹ năng lãnh đạo
Đây là kỹ năng vô cùng cần thiết trong việc học ở ĐH, là điểm “+” trong hồ sơ xin học bổng và là yêu cầu cho những vị trí cao cấp ở các nhiều công ty, doanh nghiệp đó!
- Hãy là một thành viên tốt: Trước khi là người lãnh đạo, bạn cần phải là một thành viên tốt đã. Tham gia một nhóm nào đó, chú ý đến người lãnh đạo nhóm đó quan sát, học hỏi điểm tốt và tránh những điểm chưa tốt.
- Hãy có phong thái của người lãnh đạo: Chắc chắn bạn sẽ không chọn một người lãnh đạo vụng về, khép nép, lôi thôi cho mình và mọi người cũng vậy. Thế nên hãy rèn luyện phong thái của mình từ vẻ ngoài đến bên trong: trang phục phù hợp, tự tin, có uy tín…
- Tập ra quyết định: Người lãnh đạo là người ra quyết định. Thế nên, hãy tập ra quyết định, và một khi đã “chấm hết” thì không thay đổi. Trước hết là hãy thực hành với bản thân mình sau đó sẽ đến nhiều người, tập thể nhóm.
- Tập đánh giá điểm mạnh và yếu của người khác: Hãy chọn 10 người bạn bất kỳ của bạn và đánh giá điểm mạnh, điểm yếu của họ.
3. Kết nối bạn bè
Giao tiếp, chuyện trò thấy thì “dễ như ăn cháo” nhưng thật ra lại vô cùng khó và cần phải rèn luyện từng ngày. Bạn phải rèn luyện cách nói chuyện và thuyết phục để mọi người chú tâm lắng nghe và cảm nhận được những điều bạn muốn gửi gắm.
- Tập nói: Hãy nói chuyện với bạn bè, với người thân, thậm chí với người xa lạ. Đừng nói về những việc: "Bạn khỏe không? Hôm qua làm gì…?" Hãy suy nghĩ và chọn lựa những chủ đề có tính tranh luận, gợi mở…
- Tập nghe: Một tuần một lần, hoặc bất cứ khi nào có dịp, hãy lắng nghe bạn bè, người quen của trò chuyện, nghe những vấn đề của họ…
- Kỹ năng thuyết phục, tranh luận: Hãy bắt đầu bằng một việc thường ngày là trả giá khi mua hàng. Bằng cách này bạn sẽ mua được đúng giá bạn muốn và rèn luyện kỹ năng thuyết phục người khác.
4. Vận động, không ngừng vận động
Những khi thất bại, gặp khó khăn, stress…bạn sẽ làm gì? Chỉ muốn ở một mình. Hay là gọi cho ai đó mà tâm sự, than vãn nhưng vấn đề có thật sự được giải quyết tận gốc? Tất cả là phụ thuộc ở bạn, chính bạn là người có thể và biết cách đối mặt cũng như giải quyết triệt để rắc rối.
- Liệt kê 3 động lực thúc đẩy bạn: Đó có thể là một câu châm ngôn bạn tâm đắc, một thần tượng bạn ngưỡng mộ, hay chính những thất bại trước của bạn. Hãy liệt kê 3 điều quan trọng nhất và khắc cốt ghi tâm chúng. 1 trong những động lực của mình là: “Life isn’t fair but it’s still good”
- Đạt được những thành công nhỏ mỗi ngày: Không động lực nào mạnh mẽ hơn những thành công đạt được. Mỗi ngày, hãy đặt ra những mục tiêu nho nhỏ và hoàn thành nó. Mỗi một thành công đạt được sẽ cho bạn tự tin và niềm hứng khởi bắt đầu thành công khác vào ngày mai.
- Từ điển của bạn không có từ “thất bại”: Tất cả những thất bại của bạn không bao giờ là thất bại, chỉ là một bước lùi lại, dừng lại, hoặc trầy xước sơ sơ 1 chút thôi. Hãy bước lại và bắt đầu lại từ chính chỗ đó. Hãy ghi lại những lần “trượt chân” đó để làm động lực cho bạn sau này.
Nỗ lực rèn luyện những kỹ năng trên thành một phần thói quen của bản thân mình không hề đơn giản và dễ dàng. Nhưng trái ngọt của quá trình rèn luyện đó sẽ giúp bạn để có được kết quả cao trong học tập và thành công trong cuộc sống. Cố gắng lên nào!
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
tình bạn
Posted at 19:48 on 2009-Oct-6
|
|
| Tình bạn trong sinh viên |
|
|
Vừa bước vào một môi trường học tập mới, các tân sinh viên không khỏi bỡ ngỡ trước trường lớp, cách giảng dạy và bạn bè. Nhưng những người xa lạ ấy đã nhanh chóng làm quen với nhau và trở thành bạn từ khi nào không biết.
Tuy nhiên, sinh viên có những cách phân nhóm để chơi thật là phong phú.

Phân theo tỉnh thành/vùng miền
Sau một thời gian ngắn tìm hiểu bằng cách hỏi thăm quê quán ở đâu các sinh viên năm nhất bắt đầu “kết lại gần nhau hơn”. Hầu hết đều có xu hướng cùng tỉnh nhà sẽ chơi với nhau. Nhóm bạn của Viết (ĐHKHXH&NV) đều cùng ở Đăklăk nên đã nhanh chóng trở thành “best friend”. Khi vào sống ở một thành phố mới xa lạ các bạn ấy luôn hào hứng kể cho nhau nghe quê mình có những gì thú vị mặc dù ai cũng đã quen thuộc như lòng bàn tay. Dường như như vậy các bạn mới có thể vơi đi cái tâm trạng trống vắng khi sống cảnh xa nhà.
Cùng một khu vực cũng góp phần làm cho những “chú nai vàng ngơ ngác” xích lai gần nhau hơn. Miền Trung sẽ có một “hội” riêng vì họ có giọng nói cũng như một số thói quen riêng giống nhau. Các bạn miền Nam cũng quyết không lạc lõng khi ở trong khung cảnh xung quanh mình ai ai cũng có bè có bạn. Nho, cô sinh viên với thân hình nhỏ nhắn nhưng khá lanh lợi, sau nhiều ngày lân la “thăm hỏi sức khỏe” mọi người đã thành lập một “club” toàn các nhân Nam bộ. Thế là đi học cũng như đi chơi cả nhóm không “rời nhau nữa bước”.
Phân theo “đẳng cấp”
“Đẳng cấp” thứ nhất: sự giàu có. Nhiều sinh viên nhìn cách ăn mặc, phương tiện đi lai…để chọn bạn mà chơi. Các bạn ấy có vẻ khinh thường những ai quá “tầm thường” (đó là theo cách các bạn ấy suy nghĩ). Con của những đai gia, doanh nghiệp…sẽ kết thân với nhau, cùng “chia sẻ” cho nhau về cách đi chơi, cách xài tiền, cách hưởng thụ cuộc sống của những “cậu ấm cô chiêu”.
“Đẳng cấp” thứ hai: thành phố chơi với thành phố. Một số ít các bạn sống ở thành phố sẽ chỉ nói chuyện và ngồi cùng nhau. Họ có vẻ không thích “bọn tỉnh lẻ” cho lắm. Đôi khi các bạn ấy nhìn người khác với con mắt rất xem thường và chê là nhà quê, hai lúa. Một tân sinh viên quê ở Quảng Ngãi một phen xém khóc khi bị một nhóm bạn thành phố xỉa xói mình. Thật tội cho bạn ấy quá!
Tuy hai trường hợp này không nhiều nhưng các bạn í thật sự đã xử sự như những kẻ vô ý thức. Họ đã làm hình ảnh của mình xấu đi trong mắt bạn bè, và vô tình tự cô lập mình trong một môi trường mới đầy cơ hội cho bản thân.
Và những cách hình thành khác
Có nhiều nhóm thân nhau chỉ đơn giản bắt đầu từ hai chữ “ngẫu nhiên”. Ngẫu nhiên ngồi cạnh nhau khi học chính trị đầu năm, ngẫu nhiên được thầy cô phân nhóm làm thuyết trình, ngẫu nhiên tập văn nghệ cùng nhau….Chỉ như vậy thôi mà tình bạn trong sáng bắt đầu. Nhóm bạn của Như (sinh viên năm 2 trường NV) có số lượng khá hùng hậu (khoảng 13 người) luôn được lớp chú ý vì đi đâu làm gì cũng sát cánh bên nhau. Chỉ tình cờ tập văn nghệ chung mà đã thân như vậy thật là tuyệt phải không? Tuy đôi lúc họ có những mâu thuẫn, những bất đồng về ý kiến nhưng sau một thời gian đâu lại vào đấy. Có những lần cả bọn khám phá thành phố bằng xe buýt, đi nhầm tuyến vừa tốn thời gian vừa tốn nhiều tiền nhưng trông họ ai cũng vui và hồ hởi kể lại cho mọi người nghe.
Sau vài tháng chơi cùng nhau nhóm của B cảm thấy không hợp nên đành đường ai nấy đi. Và rút từ kinh nghiệm lần đầu của mình họ đã cẩn thận chọn bạn thân cho mình. Các bạn ấy tìm hiểu kĩ về đối phương, tiếp xúc nhiều để nhận ra ưu khuyết điểm của nhau, và những “tri âm tri kỉ” cũng tìm thấy nhau. Đặc biệt, có một số sinh viên chọn cách xem người kia vừa là bạn vừa là người yêu. Những cặp này gắn bó, chia sẻ cho nhau tất tần tật về mọi chuyện và cùng nhau học tập nữa. Những “đôi bạn” này thật sự làm người khác ngưỡng mộ vô cùng đấy.
***
Những nhóm bạn hình thành một cách nhanh chóng nhưng không phải lúc nào cũng nhanh tan rã. Càng chơi chung họ tìm thầy ở nhau sự chân thành, sự đùm bọc và quan tâm. Nhiều khi có những tranh chấp nào đó làm họ giận nhau, không thèm nói chuyện nhưng cuối cùng họ cũng hiểu được và thứ tha tất cả. Chơi cùng nhau các bạn sẽ biết thêm những điều thú vị về những phong tục tập quán, những thói quen vùng này có mà vùng kia không có. Điều đó thật sự có ích cho chúng ta. Và, từ đây bạn sẽ có nhiều cơ hội đi nhiều nơi khác nhau mà không sợ không có chỗ ở và người hướng dẫn. Hãy kết bạn nhanh đi nào!
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
BEGIN AND ...
Posted at 19:48 on 2009-Oct-6
|
|
| Trở thành người lớn |
|
|
Thưở bé, tôi rất thích Peter Pan. Tôi thích cái sự chẳng-bao-giờ-lớn-lên của Peter Pan.
Lúc nào đi ngủ tôi cũng mở toang cửa sổ, trừ những ngày mưa hoặc quá lạnh, để trông mong được đón lên xứ sở kì diệu ấy. Những đêm trăng đẹp, tôi thường nhìn lên mặt trăng để xem có con tàu dát vàng nào bay ngang qua hay không. Tôi còn mơ ước mình cũng sẽ chẳng-bao-giờ-lớn-lên.
Nhưng rồi khi bắt đầu biết nghĩ, tôi nhận ra chẳng-bao-giờ-lớn-lên sẽ không thể là hạnh phúc.
Peter thích Wendy. Nhưng Wendy sẽ phải lớn lên, rồi Wendy sẽ trở thành một người mẹ. Còn Peter thì vẫn mãi mãi là trẻ con.
Peter sẽ chẳng thể nếm được những khó khăn, chông gai trong đời để rồi nếm được mật ngọt của thành quả. Cậu ấy sẽ không thể miệt mài học tập hay làm việc để rồi sung sướng nhận được niềm vui từ việc đã nỗ lực ấy. Dù rằng niềm vui của trẻ con rất hồn nhiên nhưng niềm vui của người lớn cũng là một niềm vui sau sự nỗ lực.
Rồi mọi người đều sẽ đi hết con đường của cuộc đời, trở thành một nấm mồ, trở thành cát bụi. Chỉ có Peter mãi mãi là trẻ con. Rồi cậu sẽ cô độc, người đến rồi lại đi, chỉ có nàng tiên Tinkerbell mãi mãi ở bên. Nếu tôi mãi mãi chỉ là trẻ con, tôi sẽ cô độc lắm nếu một ngày nào đó nhận ra bố mẹ, em gái, bạn bè đã chẳng còn bên cạnh.
Trở thành người lớn, đó là một con đường chẳng ngọt ngào. Phải đối mặt với quá nhiều thứ trong đời. Băn khoăn về tương lai mình phải chọn, hoang mang không biết mình sẽ sống như thế nào? Liệu tương lai mà mình định trước đó có thành sự thật? Mỗi lần vấp ngã là mỗi lần phải tự đứng dậy. Trở thành người lớn, cũng là lúc mắc lỗi không thể được tha như khi còn là trẻ con, phải dũng cảm đối mặt. Trở thành người lớn, là lúc nhận ra không phải cuộc đời lúc nào cũng đẹp. Tôi đã phải đối mặt với những điều đó, như biết bao bạn bè cùng trang lứa. Có lúc hoang mang nghĩ đến con đường trước mặt phải đi, hoảng sợ muốn khóc. Có lúc phải tự mình quyết định một vấn đề nào đó mà chẳng ai có thể giúp được, chỉ muốn trốn chạy.
Nhưng mà làm sao ngăn được bản thân không lớn lên? Mà mãi mãi là trẻ con chẳng thể là hạnh phúc. Vì vậy, chỉ có thể yêu cuộc đời mình, yêu những khoảnh khắc mà ta sẽ phải trải qua trong đời, dù rằng có thể sẽ chẳng dễ dàng. Sau mưa sẽ thấy cầu vồng, tôi tin là như vậy.
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
ĐIỀU ĐẶC BIỆT
Posted at 19:48 on 2009-Oct-6
|
|
| Ngày đặc biệt |
|
|
Một lần, thằng bạn thân mang đến trước mặt tôi một hộp quà: - Tặng mày nè! Đáp lại hắn đang cười phấn khởi, tôi trợn mắt nhìn. Rồi lập tức - theo phản xạ - tôi nhớ lại hôm nay là ngày mấy tháng mấy.

Nhưng rõ ràng hôm nay chẳng phải dịp đặc biệt nào cả và vậy là chẳng có cớ gì để hắn tặng quà cho tôi. Từ ngơ ngác tôi chuyển sang nghi ngờ.
- Mày…chơi khăm tao đúng không? Sắp định giở trò trêu tao đúng không?
- Không. - Hắn lắc đầu - Mày cứ mở ra đi thì biết! Mà sao mày không tin người gì hết vậy?
Những lời của hắn không “ xi nhê” gì với tôi, nhưng vẻ mặt hắn…hình như không có vẻ đang nói dối. Tuy vậy tôi vẫn dè chừng mở lớp giấy gói. Và rồi…trước mắt tôi không phải cái hộp với món đồ chơi ghê rợn nào đó mà tôi đã tưởng tượng và chuẩn bị sẵn tinh thần để “dần” hắn nếu nhận được. Mà nó - ngay ngắn nằm trong chiếc hộp - là một quyển sách với chiếc nơ hồng đính bên trên.
- Thấy chưa, tao nói là tặng quà mày mà!
- Nhưng…hôm nay có là ngày gì đâu? - Tôi ngơ ngác.
- 25 tháng 7 năm 2005, nó là một ngày đấy! - Hắn nói như thể không có điều gì hợp lý hơn được nữa - Tất nhiên hôm nay không phải sinh nhật mày, cũng không phải ngày kỷ niệm gì đặc biệt…
- Vậy tại sao…
Tôi bỏ dở câu nói giữa chừng và bắt đầu hoang mang. Hay là…hắn thích tôi? Thích theo nghĩa…không phải bạn bè bình thường đó? Người ta vẫn thường nói: những kẻ lãng mạn khi yêu có thể tặng quà cho người mình yêu mà không có dịp gì đặc biệt. Tôi hơi run với ý nghĩ đó, từ trước đến giờ…tôi với hắn chỉ là bạn bè…
- Tao tặng mày vì tao hứng lên tặng vậy thôi! Mà không phải người nào cũng thích nhận quà hả, sao nhìn mày cứ ngơ ra vậy? Thôi đến giờ rồi tao đi làm đây!
Nói rồi hắn giơ tay chào và nhấn pêđan dông thẳng. Hắn đi làm việc part-time mùa hè của hắn, để lại tôi băn khoăn trước thềm nhà lẩm nhẩm “25 tháng 7 năm 2005… 25 tháng 7 năm 2005… 25 tháng 7……..”
Rồi cái ngày 25 tháng 7 bình thường ấy bắt đầu ghim vào tâm trí tôi như một ngày đặc biệt. Ít nhất - tôi tự trấn tĩnh mình - đó là ngày tôi được tặng một cuốn sách rất hay. Tôi mất không nhiều thời gian để đọc hết cuốn sách, nhưng tôi đã phải mất rất lâu sau đó mới có thể hiểu hết về cái ngày đặc biệt ấy…Tôi chú ý nhiều hơn đến cách hắn nói chuyện và cư xử, nhưng rõ ràng không có dấu hiệu gì cho thấy hắn có tình cảm đặc biệt với tôi. Thời gian dần trôi đi…tôi lại vô tư chơi với hắn và gần như quên luôn “nghi án tình củm” kia. Chỉ có cuốn sách vẫn nằm ngay ngắn trên kệ và ngày 25 tháng 7 được tôi chú thích vào nhật ký dưới cái tên “Ngày Tặng Quà”.
...Rồi tên bạn thân của tôi đi du học...Không còn những ngày chúng tôi rủ nhau loanh quanh phố xá, việc học bận rộn cũng không cho phép chúng tôi thường xuyên trò chuyện trên Y!M. Nhưng chúng tôi "thỏa thuận" với nhau cứ đến ngày 25 tháng 7 là sẽ lên mạng, đầu tiên là nói về những món quà chúng tôi nhận được trong những ngày gần đây, rồi chúng tôi nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất. Tôi vừa như thấy mình bé lại, quay về ngày xưa ngồi cùng hắn trong công viên, huyên thuyên đủ chuyện…vừa như thấy mình đang lớn dần lên, trưởng thành hơn theo từng năm tháng…Ngày ấy, vào cái trưa nắng gắt tháng bảy, có lẽ tên bạn thân và cả tôi nữa không thể ngờ rằng 25 tháng 7 sẽ trở thành một ngày đặc biệt như nó bây giờ. Phải chăng - tất cả mọi ngày đều là những ngày bình thường cho đến khi nó trở thành đặc biệt bởi một lý do nào đó. Nhưng không cần theo kiểu khiến bạn ghi nhớ một cái mốc với rõ ràng ngày tháng, một ngày bình thường vẫn sẽ trở nên đặc biệt khi bạn dành nhiều thời gian hơn quan tâm đến mọi người xung quanh, để những người bạn yêu biết rằng họ ý nghĩa với bạn đến thế nào. Cho đi rồi sẽ nhận lại, đừng chờ người khác làm điều gì đặc biệt cho mình mà chính bạn hãy thử làm người bắt đầu chuỗi những điều đặc biệt nho nhỏ trong mối quan hệ với mọi người xung quanh. Khi ngày được tính là “đơn vị” làm nên cuộc sống, thì sao chúng ta không tự làm cho cuộc sống của mình trở nên đặc biệt, nhỉ!
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
SỐNG CHẬM
Posted at 19:48 on 2009-Oct-6
| Sống chậm |
|
|
Nhiều lúc, bạn cảm thấy cuộc sống rối lên vì biết bao công việc chực chờ, trong khi thời gian có giới hạn. Và bạn bỗng cảm thấy ghét lê la hàng quán, chán những món quà lưu niệm bạn đã từng ao ước bấy lâu…
Khi còn bé, đối với chúng ta, thời gian là một điều gì đó rẻ bèo…Một ngày trôi đi rất dài, quá lâu, vì ta chỉ việc ăn, ngủ, giải trí, chẳng biết phải làm những điều gì có ích khác…Thuở ấu thơ là những khoảnh khắc dài thườn thượt khi ngồi quan sát một con kiến tha mồi, hoặc ngắm những cánh diều phấp phới trên bầu trời xa vời vợi… Đối với ta, niềm hạnh phúc lớn lao chỉ có thế. Ta không thích ăn, ta căm thù việc đi ngủ. Ba mẹ bắt ăn cơm thì phải ăn cơm, ba mẹ bắt ngủ thì phải ngoan ngoãn nghe lời. Hầu như hiếm có đứa trẻ con nào được ăn quà vặt trước cổng trường hay được đi chơi rong vào buổi trưa nắng gắt.
Và vì thế, chính vào những lúc ấy, ta có những mơ ước thật giản dị, chẳng hạn như được ăn một cây kem đắt tiền hay được ba mẹ mua một bồ đồ chơi tập làm bác sĩ…Chính vì sự mong muốn không được đáp ứng mà ta vẫn cứ mơ, cứ ước, và cứ hy vọng…Sự hy vọng ấy cho ta một động lực ngọt ngào, để rồi chìm đắm trong những thứ cảm xúc non nớt trẻ dại, thấy mình quá đỗi bình yên…
o0o
Rồi ta lớn lên.
Ta tự cho phép mình quyết định mọi việc, ta có quyền thức đến ba giờ sáng hoặc bỏ bữa cơm. Ta có thể mua bất cứ thứ gì ta thích, ăn những gì ta cần. Cuộc đời ta bỗng dưng đa dạng và muôn màu. Ta được dịp giao lưu cùng xã hội. Sống ý nghĩa biết bao.
Nhưng chính lúc đó cũng là lúc ta không thể từ bỏ những gì ta chán.
Học tập dồn dập nhưng kết quả không như mong muốn. Ta muốn bỏ. Nhưng ta không thể. Công việc ngập đầu với bao vất vả lo toan. Ta định buông xuôi. Nhưng chẳng được. Chúng ta sinh ra để trưởng thành, trưởng thành để làm việc, làm việc để tồn tại. Giấc ngủ đối với ta quá xa xỉ. 24 tiếng một ngày đối với ta quá ít…Ta ngộp thở, ta lo buồn…
Ta bắt đầu nản. Ta cảm thấy cuộc sống thật đáng ghét. Ta muốn quay về thuở hồn nhiên xưa. Lúc ấy tha hồ được ngủ trưa, tha hồ được ba mẹ cưng nựng và chỉ việc ăn, học. Nhưng đã xa tầm với mất rồi…
Vào ngày sinh nhật, bạn bè tặng những thứ đồ đắt tiền. Nào gấu bông, nào trang sức, nào quần áo…Vậy mà ta không cảm thấy nâng niu. Vì sao ư? Vì ta đã có quá nhiều rồi…
Cũng từ lúc nào chả rõ, ta ăn nhưng không thấy ngon. Đơn giản chỉ ăn để có sức khỏe và làm việc. Ta ăn như một cỗ máy, ăn mà không cần biết gia vị thế nào, và chẳng có thời gian để thưởng thức…
Chẳng bù cho ngày xưa, ta thèm một cái đùi gà đến nỗi phải nuốt nước miếng ừng ực. Còn bây giờ, thức ăn ê hề nhưng ăn vào là thấy khó chịu…
o0o
Rồi ta cũng biết được lý do khi sự khác biệt ngày càng gia tăng khoảng cách.
Đó là vì, khi xưa, ta có rất nhiều thời gian. Ta sống chậm. Sống chậm nên “nếm” được những niềm vui be bé…Sống chậm nên nâng niu từng món quà nhỏ, từ quyển truyện tranh mẹ tặng dịp sinh nhật cho đến chiếc vòng đeo tay mà bà mua về… Sống chậm nên ăn cũng chậm, nên thấy ngon…
Bây giờ, làm nhanh, xài nhanh, ăn nhanh, tiêu nhanh…Tất cả mọi thứ đều trôi như một cơn lốc khiến ta chưa kịp thích nghi đã phải cố gắng đương đầu tiếp với sóng gió khác…Vậy nên cuộc sống thật nhàm…
Muốn cuộc sống muôn màu? Không khó. Chỉ cần sống chậm một chút và giữ lấy những hạnh phúc giản dị, đừng để chúng vuột khỏi tầm tay mới bắt đầu tặc lưỡi: “Giá mà…”
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
BẤT NGỜ
Posted at 19:42 on 2009-Oct-6
| Có một bất ngờ đang đợi bạn… |
|
|
Nhiều lúc, cuộc sống như một bản nhạc jazz, luôn có những đoạn ngẫu hứng bất chợt” - Tôi đã đọc đâu đó câu này, và chống cằm ngẫm nghĩ. Quả đúng thật. Những bất ngờ thường xuyên lướt qua cuộc sống của tôi...
Tôi thích cầm bút. Vì thế, tôi hay thử gửi bài cho báo điện tử. Tôi cảm thấy vui khi cộng đồng mạng gửi cho nhau những nội dung do chính tôi viết, chỉ qua một cú click, rồi cùng bình luận và tấm tắc khen ngợi. Dù vui, nhưng tôi cũng hơi chạnh lòng. Tôi là một tác giả “hữu thực vô danh”, và bài viết của mình có lẽ chỉ tuần hoàn trên thế giới ảo…
Lần nọ, trong một buổi đêm yên tĩnh, không có chuyện gì làm, tôi bèn tra cứu thông tin trên sim điện thoại. Tôi rà vào mục “bí quyết” và rồi gửi tin nhắn với nội dung “tặng quà cho chàng”.
Và thật bất ngờ, những món quà họ tư vấn cho tôi lại chính là những gì tôi đã viết cách đây rất lâu rồi!
Tôi hạnh phúc thật sự. Bởi tôi không thể nào tin được những gì mình thu thập được từ bản thân lại có ích cho biết bao người khác. Đặc biệt hơn hết, chúng lại phổ biến trên cả mạng điện thoại. Và thật không ngờ, tôi lại được…chính mình tư vấn.
Tôi phì cười: “Tốn 500 đồng để rồi nhận được một bất ngờ đỏ đến thế, thì cũng chẳng sao cả. Và không cần được tư vấn, tôi cũng đã tự biết rồi cơ mà!”
o0o
Lần khác, tôi nhận được tin nhắn từ một số máy điện thoại lạ. Bạn ấy nói bạn ấy biết một chút ít về tôi. Tôi khá ngạc nhiên vì không dưng lại được “quan tâm đặc biệt” như vậy. Sau một thời gian “sms”, bạn ấy cho tôi một cái hẹn tại quán nước gần trường.
Thật ngạc nhiên, vì đi cùng bạn ấy chính là…cô bạn học chung lớp 7 với tôi! Đã lâu chúng tôi chưa gặp nhau. Cô bạn giải thích: “Anh chàng này vô tình mượn điện thoại mình và thấy số điện thoại của cậu, nên làm quen”. Vậy là, không những tôi có dịp gặp lại cô bạn cũ, mà còn biết thêm một người bạn mới.
o0o
Ngày sinh nhật, tôi hớn hở đến trường với hy vọng nhận được thật nhiều quà. Tôi tưởng tượng lớp học sẽ tối thui, để rồi khi tôi từ từ mở cửa thì cả lớp sẽ hát vang dội…Hạnh phúc làm sao…
Bước vào lớp. Mọi người vẫn bình thường như mọi khi, họ chẳng tỏ thái độ gì cả. Tôi cố tình “nhắc khéo” thì lại bị “mắng”: “Mệt quá! Vừa thi học kì xong, tâm trạng rối bời, sao tui biết hôm nay ngày gì…Lát chiều nghỉ học thêm thôi!”
Trưa hôm đó, tôi thất thểu về nhà, nước mắt chực rơi. Nhỏ bạn ngồi cạnh nói lạnh lùng: “Tối ghé nhà trả tao cuốn tập Toán nha. Không có là tao bo xì luôn”.
Đến nhà nó, vừa đưa nó cuốn tập thì tôi suýt…hét lên nhưng không được, vì bị bịt mặt, bịt miệng…Tôi hoảng hốt: “Chuyện gì đang xảy ra?”
Mở mắt. Một bữa tiệc ngoài trời thật hoành tráng tại nhà nhỏ bạn…với vô số bong bóng treo khắp nơi trong khoảng sân vườn rộng rãi. Cả lớp có mặt đông đủ, hát thật lớn. Mẹ tôi cũng có mặt ở đó. Sự bất ngờ trong tôi vỡ òa, để rồi không kiềm nén được, tôi nấc lên. Vì sung sướng, vì cảm nhận được tình yêu thương trọn vẹn từ mọi người.
o0o
Cuộc sống là thế. Có những bất ngờ được-báo-trước, nhưng cũng có những bất ngờ được ấp ủ trong một thời gian khá dài, để rồi bất thình lình chúng xuất hiện trong đời bạn. Những bất ngờ đôi khi không như mong đợi, nhưng nhiều lúc lại khiến cảm xúc ta dâng tràn. Bạn thích cuộc sống được lập trình sẵn hay thích những “đoạn ngẫu hứng bất chợt”?
Muốn nhận được bất ngờ, không khó. Chỉ cần bạn luôn phấn đấu, hoàn thiện mình, không gục ngã trước những biến cố, và thường xuyên tạo bất ngờ cho người khác, thì một ngày không xa, có một bất ngờ đang đợi bạn…
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
THẾ LÀ HẠNH PHÚC....
Posted at 19:42 on 2009-Oct-6
| Thế là hạnh phúc... |
|
|
Có đôi lần, trong dòng suy nghĩ miên man của mình, tôi tự hỏi hạnh phúc là gì.
Ừ, hạnh phúc là gì nhỉ, làm thế nào để có được hạnh phúc, hạnh phúc đến ra sao, hạnh phúc phải chăng là vĩnh cửu....?

Mà hình như tôi chưa bao giờ tự trả lời câu hỏi ấy....
Có một lần, tôi dắt xe ra về sau một buổi học, nghe thấy tiếng thút thít sau lưng, một đứa bé, tay ôm chiếc gối đã sờn rách, miệng mếu máo: "Bà ơi, bà ơi...." Nhẹ nhàng tiến lại gần, tôi lựa lời hỏi: "Bà em đi đâu,em lạc mất bà à? Anh đưa em về với bà nhé". Đứa bé nấc lên:" Bà với em....về quê....bến xe khách đông người ..... em lạc mất bà .....".....
Đưa đứa bé đến đồn công an gần nhất, tường trình cho chú trực ban sự việc, tôi ra về với lời dặn em nhỏ: "Bà sẽ đến đón em, rồi em với bà sẽ về quê, lần sau cẩn thận kẻo đi lạc nhé", đứa bé nhoẻn cười "Bà sắp đến đón em hả anh, em lại được về ở với bà rồi", trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả...Bốn ngày sau, tôi được tin hai bà cháu đã đoàn tu. Bất chợt, tôi mở tủ, lấy ra xấp ảnh chụp gia đình, mỉm cười .....
Thế là hạnh phúc......
Lại một lần khác, cô bạn mới chuyển đến lớp tiến ra bắt chuyện. Ban đầu cũng chỉ là những câu chuyện về trường, về lớp, dần dần, tôi chợt nhận ra, giữa chúng tôi có nhiều điểm tương đồng, tôi bắt đầu cởi mở hơn, thế rồi một hôm, dự án chung của tôi và bạn được trao giải cao trong kì thi sáng tạo trường tổ chức. Đứng trên bục nhận giải, ngoảnh mặt nhìn về phía cô bạn, chợt nhận ra ánh mắt "ai đó" cũng đang nhìn theo chiều ngược lại, cùng một nụ cười không thể diễn tả bằng lời...Chợt thấy lòng xao xuyến....
Thế là hạnh phúc .....
Một chiều mưa lạnh , ngồi trong phòng trùm chăn ấm áp, bật ti vi, thoáng buồn vì chương trình tivi không có gì đặc sắc, bất giác, nghĩ đến cảnh những em bé lang thang cơ nhỡ, manh áo bên rách bên lành, vẫn phải đi bán báo bất kể ngày đêm (mà chẳng ước ao về nhà được xem chương trình tivi nào), lại tự trách mình "Sướng mà không biết mình sướng "....
Thế là hạnh phúc ......
Đi tình nguyện hè, vui chơi với đám trẻ thôn quê chân lấm tay bùn, cả ngày mệt mỏi đường trường bỗng tan biến. Nửa đêm, nhóm lửa trại, nhìn thấy những ánh mắt rạng ngời, những khuôn mặt hồng lên cùng ánh lửa, cô bạn thân gục đầu bên bờ vai......
Thế là hạnh phúc ......
Hạnh phúc, đơn giản là khi ta dành một phút nhìn lại đời mình, nhìn lại những phút giây ngọt ngào đã qua, dành hai phút cho cuộc sống hiện tại, dành ba phút bên những người bạn thân, dành bốn phút bên người mình yêu thương, và dành năm phút sum họp bên gia đình....Tuy nhiên, cuộc vui nào chẳng bao giờ tàn, hạnh phúc nào là vĩnh cửu? Hạnh phúc không tự đến, cũng không tự đi, nó ở lại với bạn bởi bạn biết giá trị thật sự của hạnh phúc ....
Có lần, tôi đọc được một câu chuyện ngắn kể về hạnh phúc: Một chàng trai đi tìm ông bụt, xin bụt ban cho mình hạnh phúc ,ông bụt đồng ý "Trên đường về nhà, con hãy chọn một hòn đá lớn nhất, nhưng chỉ được chọn 1 hòn thôi, hòn đá càng to sẽ càng mang lại nhiều hạnh phúc". Chàng đi mãi, đi mãi,sắp hết thời gian quy định mà chàng vẫn chưa tìm ra hòn đá vừa ý. Cũng có khi, chàng gặp một hòn đá rất to nhưng lại chắc mẩm:"Phía trước có lẽ còn nhiều hòn to hơn thế nữa", và chàng bỏ qua nó. Thế rồi khi thời gian đi tìm đã hết, chàng vội vàng nhặt một hòn đá nhỏ bên đường....
Đôi khi,bạn mải mê đi tìm hạnh phúc, mà không biết rằng hạnh phúc đang ở xung quanh mình, chỉ có điều, đôi khi nó quá giản dị và mộc mạc để bạn có thể nhận ra nó....
Bởi vì, hạnh phúc, có khi đơn giản chỉ thế thôi!
|
Comments (1) | Post A Comment! | Permanent Link
ý nghỉa của mục tiêu
Posted at 19:42 on 2009-Oct-6
| |
| |
| Ý nghĩa của mục tiêu |
| |
|
Nếu bạn nản lòng khi gặp thất bại, xin hãy đọc câu chuyện sau. Bạn sẽ thấy đạt được mục đích nhiều khi chưa hẳn là điều quan trọng nhất.
Tôi sẽ giải thích vì sao.
Có hai anh em nhà nọ quyết định đào một cái hố sau nhà. Trong khi hai anh em đang đào, có vài cậu bé hàng xóm đi qua và dừng lại xem.
“Các cậu làm gì vậy?” Một cậu hàng xóm hỏi.
“Bọn tớ định đào một cái hố xuyên qua trái đất!” Người em hồ hởi trả lời.
Các cậu bé hàng xóm ôm bụng cười chế giễu và nói với hai anh em rằng việc đào một cái hố xuyên qua trái đất là điều không thể.
Sau một lúc im lặng, người anh đưa cho các cậu bé hàng xóm xem một chiếc lọ đựng đầy nhện, giun và các loại côn trùng. Cậu nói với giọng bình thản và đầy tin tưởng: “Cho dù bọn tớ không đào được một cái hố xuyên qua trái đất, nhưng các cậu có thấy những thứ bọn tớ có được trong khi đào có tuyệt vời không.”
Mục tiêu của hai cậu bé quá xa vời, nhưng chính nhờ có mục tiêu mà hai cậu đã đào cái hố một cách hăng say. Và đó cũng chính là ý nghĩa của một mục tiêu: nó thôi thúc ta tiếp bước trên con đường đã chọn.
Không phải mọi mục tiêu đều có thể đạt được. Không phải mọi công việc đều kết thúc thành công. Không phải mọi mối quan hệ đều bền vững. Không phải mọi hi vọng đều đến bến đến bờ. Không phải mọi tình yêu đều là mãi mãi. Không phải mọi giấc mơ đều thành hiện thực.
Nhưng khi bạn chưa đạt được điều mình muốn, bạn có thể tự hào nói, “Đúng vậy, tôi chưa đạt được điều tôi muốn. Nhưng những gì tôi có được trong cuộc hành trình đi đến mục tiêu của mình, những gì tôi có được từ sự cố gắng của bản thân thật là tuyệt vời!”
Có người nói: “Thành công là một hành trình, không phải là một điểm đến.” Và tôi tin rằng, không phải là cái đích ở cuối con đường, mà chính là niềm vui ta có được trong cuộc hành trình mới thực sự là điều quan
|
Comments (0) | Post A Comment! | Permanent Link
thành công và hạnh phúc
Posted at 19:42 on 2009-Oct-6
|
|
| Thành công và hạnh phúc? |
|
|
Trong cuộc đời mình chắc ai cũng đã từng đặt ra những câu hỏi này. Có lẽ nhân loại đã đặt ra câu hỏi này từ hàng nghìn năm trước. Và sẽ tiếp tục đi tìm câu trả lời trong hàng nghìn năm sau.
Trong bài viết này tôi sẽ đưa ra câu trả lời cho 2 câu hỏi trên. Tôi sẽ trả lời câu hỏi thứ 2 trước: Đâu là bí quyết hạnh phúc? Hãy suy ngẫm và bạn sẽ có được hạnh phúc sau khi đọc câu trả lời về bí quyết hạnh phúc.
Câu trả lời về bí quyết thành công sẽ phức tạp hơn (vì bạn sẽ phải tốn thời gian và công sức hơn) và nó sẽ được giải đáp ở phần sau của bài viết.
Đâu là bí quyết hạnh phúc?
Nào bây giờ bạn hãy nói cho tôi biết bạn đang đi tìm hạnh phúc ở đâu. Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở việc bạn có thật nhiều tiền để hưởng thụ cuộc sống? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở quyền cao, chức trọng để được thật nhiều người kính trọng và nể sợ? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở danh vọng, ở sự nổi tiếng để được thật nhiều người nhắc đến tên bạn và ngưỡng mộ bạn? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở việc có được thật nhiều sự yêu thương của một người khác phác?
Tôi sẽ nói với bạn điều này: Tại sao bạn lại phải vất vả như vậy? Bạn cứ loay hoay đi tìm chìa khóa hạnh phúc ở đâu đâu trong khi chiếc chìa khóa hạnh phúc đang nằm trong chính túi của bạn. Bạn đang nắm giữ nó, chỉ có điều bạn có muốn sử dụng nó hay không mà thôi.
Bạn không tin ư, vậy thì tôi sẽ nói đây là chìa khóa hạnh phúc mà chính bạn đang giữ, nó nằm ở trong chính suy nghĩ của bạn:
Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có
Tôi đoán bạn sẽ hồ nghi về câu trả lời này và sẽ băn khoăn tự hỏi: "Tại sao lại thế? Đơn giản vậy thôi sao? Tại sao hạnh phúc không phải là việc có được những gì tôi muốn có, có được thật nhiều?"
Nào bây giờ bạn hãy thử nghĩ xem nếu bạn muốn có một chiếc ô tô để đi và lý do bạn muốn một chiếc ô tô là vì bạn cảm thấy nó sang trọng. Nhưng giả sử sau khi có chiếc ô tô sang trọng liệu bạn có hạnh phúc không? Biết đâu lúc đó bạn lại nói: "Tôi không cảm thấy hạnh phúc. Tôi thấy một người trông sang trọng hơn tôi khi họ đi máy bay. Tôi sẽ chỉ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi tôi có một chiếc máy bay để đi."
Nào bây giờ giả sử bạn vừa mua được một chiếc xe đạp điện và bạn cảm thấy hài lòng về nó. Bạn hài lòng vì nó giúp bạn tập thể dục trong khi đạp xe đi làm ở gần nhà, nó giúp bạn hít thở không khí trong lành và nhìn ngắm cảnh vật xung quanh khi đi dưới hàng cây. Bạn thấy nó gọn nhẹ và tiện lợi vì không phải tốn tiền mua xăng, mua bảo hiểm, và vất vả tìm chỗ đỗ như mua ô tô. Vậy thì bạn có hạnh phúc không khi bạn chỉ có một chiếc xe đạp điện thay vì một chiếc ô tô? Rõ ràng hạnh phúc của bạn, một người có một chiếc xe đạp điện, không kém gì hạnh phúc của một người có chiếc ô tô. Bạn có đồng ý vậy không?
Vậy thì có thể sửa lại câu về chìa khóa của hạnh phúc ở trên (Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có) thành câu dưới đây sẽ đúng hơn:
Hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần
Bạn hãy ngừng lại một chút và suy ngẫm thật kỹ câu này. Biết đâu bạn sẽ nghiệm ra được nhiều điều. Những cái bạn thực sự cần và bạn đang có có thể là những điều rất giản dị xung quanh bạn: một sớm mai thức dậy bạn thấy khỏe mạnh không đau yếu và ngắm một bông hoa nở bên cửa sổ, bạn ăn một bữa ăn ngon và đầm ấm với những người thân, bạn uống một tách trà nóng với một người bạn tri kỷ để cùng nhau hàn huyên, tâm sự…
Bây giờ tôi sẽ đưa ra lời giải đáp cho câu hỏi thứ hai: Đâu là bí quyết thành công?
Đâu là bí quyết thành công?
Chìa khóa thành công sẽ phức tạp hơn chìa khóa hạnh phúc. Nhưng trước tiên ta sẽ phải định nghĩa thế nào là thành công. Thành công có thể được hiểu là đạt được mục đích trong những dự định của mình.
Vậy làm thể nào để thành công? Hay nói cách khác làm thế nào để đạt được mục đích trong những dự định của mình? Ví dụ như bạn nói: "Tôi muốn có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới, vậy làm thế nào để tôi có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới?"
Tôi không biết bạn cần 10 tỷ để làm gì, vì như tôi đã phân tích ở trên, để có hạnh phúc nhiều khi ta không cần đến 10 tỷ. Mọi thứ trong cuộc đời này đều có cái giá của nó. Bạn sẽ phải bỏ ra thời gian và công sức tương ứng để có được 10 tỷ.
Nếu bạn thực sự chấp nhận cái giá phải bỏ ra để có được 10 tỷ, nếu bạn thực sự muốn biết làm thế nào để có được số tiền đó thì dưới đây tôi sẽ nói qua về 5 yếu tố bạn cần có để đạt được mục đích của mình. Đây chính là một bộ gồm 5 chìa khóa để thành công:
1. Suy nghĩ tốt
2. Tính cách tốt
3. Kỹ năng tốt
4. Cư xử tốt
5. Kiến thức tốt
Sau đây tôi sẽ phân tích kỹ hơn về 5 chìa khóa này:
1. Suy nghĩ tốt
Trước tiên bạn phải có một suy nghĩ sáng suốt, tức là biết kinh doanh cái gì, cái gì khách hàng thực sự cần. Rồi chẳng may trong quá trình kinh doanh nếu gặp khó khăn, trở ngại thì bạn phải có những suy nghĩ tích cực để có thể vượt qua những thử thách tạm thời và vững bước tiến lên.
2. Tính cách tốt
Để có được 10 tỷ trong vòng 5 năm tới bạn phải biết hy sinh, bạn phải có sự tập trung, tức là dồn nghị lực vào những mục tiêu quan trọng. Bạn phải có tính kiên nhẫn để có thể vượt qua được những khó khăn trở ngại. Bạn phải có một sự đam mê, tức là yêu thích và hăng say trong công việc bạn đang làm. Đó là những đức tính bạn cần có để thành công.
3. Kỹ năng tốt
Rõ ràng để có thể thành công trong kinh doanh bạn phải có kỹ năng quản lý thời gian tức là biết quản lý thời gian của chính mình và của những người làm thuê cho mình. Bạn phải biết nhìn người, biết dùng người. Bạn phải biết tìm kiếm và đánh giá thông tin về sản phẩm, về thị trường và về đối thủ cạnh trạnh... Đó là những kỹ năng mà bạn cần phải học để thành công.
4. Cử xử tốt
Nếu bạn cư xử không ra gì để rồi những người làm thuê bỏ việc và các đối tác không tin tưởng bạn thì sớm hay muộn doanh nghiệp của bạn cũng bị phá sản. Nói vậy để thấy để thành công cư xử là quan trọng như thế nào.
5. Kiến thức tốt
Để thành công, ngoài những yếu tố ở trên bạn còn cần phải có kiến thức tốt, phải am hiểu về ngành nghề mà bạn đang kinh doanh. Ngoài ra bạn cũng cần phải có một vốn sống nhất định. Đó là những kiến thức để bạn có thể thành công.
Vậy đâu là chìa khóa chủ trong bộ 5 năm chìa khóa để thành công?
Suy nghĩ tốt chính là chìa khóa quan trọng nhất để thành công vì nó là khởi nguồn để có được 4 yếu tố kia. Có được suy nghĩ tốt bạn sẽ có được những tính cách tốt, học được những kỹ năng tốt, biết cư xử tốt và có được những kiến thức tốt.
Suy nghĩ giống như thuyền trưởng của một con tàu: nó điều khiển mọi lời nói, việc làm, điều khiển mọi hoạt động, hành vi và cách cư xử của bạn. Suy nghĩ tốt sẽ giúp bạn biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm, cái gì nên học và cái gì không nên học, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, cái gì nên biết và cái gì không nên biết...
Qua những phân tích ở trên bạn và tôi có thể đưa ra kết luận về chìa khóa của thành công và hạnh phúc:
Thành công và hạnh phúc nằm trong chính suy nghĩ của bản thân
Bạn có thể thấy toàn bộ các bài viết trên trang web BaiHocThanhCong.com là nhằm giúp bạn thay đổi những suy nghĩ của chính bản thân để từ đó bạn có trong tay chiếc chìa khóa mở toang những cánh cửa của thành công và hạnh phúc.
Vậy là bạn đang nắm trong tay bí quyết thành công và hạnh phúc rồi đó. Nào bây giờ bạn hãy nói: "Tôi sẽ thay đổi suy nghĩ của chính mình để có được thành công và hạnh phúc."
Tôi muốn bạn làm ngay điều này. Đừng nói là: "Tôi không thể thay đổi được suy nghĩ của chính mình." Không, mọi thứ đều có thể làm được. Không lẽ bạn có thể ngồi nghĩ mãi về những chuyện u buồn, chán nản được sao. Hãy nghĩ về những chuyện tích cực và lạc quan, hãy xây dựng cho mình những dự định tích cực và lạc quan ngay từ bây giờ. Và quan trọng nhất là hãy tin bạn sẽ làm được. Hãy tin là bạn có thể thay đổi và định hướng được suy nghĩ của bản thân, chỉ có điều bạn có muốn và quyết tâm làm điều đó hay không mà thôi.
Chúc bạn thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.
Theo (Khatvong - Baihocthanhcong)
|
 |
|
|
Comments (1) | Post A Comment! | Permanent Link
<- Last Page | Next Page ->
|