Entry tất niên “Duy Nhất”
07:28, 2009-Jan-23
[ 0 comments ] [ Link ]

Entry tất niên “Duy Nhất”

23 01 2009
truongduynhat

http://truongduynhat.vnweblogs.com

My picture!
Có thể không mới, chưa hẳn đã hay, nhưng là một góc nhìn khác!

Mở đầu cho trang “Sự kiện- đối thoại” là những ý kiến đáng suy ngẫm về BLOG, một đề tài hút bạn đọc, đang mở ra nhiều tranh luận về sự cấm hay… thả. Những đúng-được-lợi-hay, hoặc sự bức bối trước một trào lưu khiến những nhà quản lý phát hoảng. Người khen không ít, nhưng cũng không thiếu những gương mặt gầm gừ của các nhà… cai quản!

Nói gì thì nói, BLOG đã trở thành một không gian thông tin quyền lực mới. Tất cả mọi người, bất kể ai, nếu muốn, đều có thể trở thành nhà báo thông qua weblog. Ai cũng có thể tạo ra phương tiện truyền thông theo cách của riêng mình. BLOG sẽ có người mua. Giá trị và quyền lực của BLOG buộc báo chí phải bắt tay hợp tác.

Blogger, những “nhà báo công dân”, có thể bày tỏ, tranh luận trên trang “Sự kiện- đối thoại” này về vai trò của… chính bạn, những nhà báo công dân, và về một không gian thông tin quyền lực mới mang tên BLOG.

TRƯƠNG DUY NHẤT:

- “Đúng là “Blog không chỉ của riêng ai”. Tại sao có người lại cho rằng blog là… cái nhật ký riêng tư? Riêng tư gì mà tung lên mạng cho cả thế giới đọc? Tại sao lại phán rằng trên blog không được và không nên luận bàn chính trị? Chẳng lẽ blog chỉ dùng để chuyển tải những câu tán tỉnh yêu đương, những lời mật ngọt, hoặc những điều kiểu “không chết ai” vì nó chẳng ý vị gì, chẳng nói lên một cái gì, có cũng được mà không cũng chẳng sao! Quan niệm blog vui là chính thì…chắc trên mạng chỉ tồn tại không quá mươi cái blog, chứ không phải là triệu triệu như hiện nay.

Quan trọng là anh viết thế nào, nói thế nào, luận bàn thế nào cho hữu ích, không thô tục, không vi luật, không đả phá. Nghĩa là không chỉ hữu ích cho anh, mà hữu ích cho xã hội, cho cộng đồng, cho dân tộc. Nếu quan niệm nó là một công cụ phát ngôn, thì tôi có quyền nói, có quyền tỏ bày, và tôi chịu trách nhiệm trước cộng đồng, trước nhà nước và trước pháp luật.

Nhiều người lập blog ẩn danh, mạo danh. Tôi thì lập blog phải rõ họ tên đầy đủ, chữ TRƯƠNG DUY NHẤT in hoa thật to thật rõ!

Ngược lại, thêm một tiếng nói, thêm một kênh, một diễn đàn để… góp cùng sự đổi mới, thúc đẩy phát triển và sự đồng lòng của dân tộc, đất nước, của cộng đồng. Tại sao không? Tại sao lại… hoảng hốt, lại răn đe, ngăn chặn?

Những cái vô vị, hoặc bẩn, hay đen đúa… rồi cũng tự héo lụi dần. Cũng không đến nỗi phải lo sốt sắng hoặc gào lên như một số tờ báo gần đây”.

(Trích trong góp ý trên trang Phạm Xuân Nguyên blog)

- “Người ta cứ gọi cái này chính thống, cái kia ngoài luồng… Tôi không thích phân biệt vậy. Mà có muốn cũng không thể… phân xếp được trong xu thế mạng ào ào, ngồn ngộn như hiện nay. Có thể không phải là… chính thống. Có thể chỉ là một trang weblog cá nhân, nhưng các bạn cứ thử nhấn chuột vào xem, có khi nó còn đẹp, hay, hấp dẫn và… hữu ích hơn rất nhiều những trang báo điện tử luôn vỗ ngực khoe là… chính thống”.

(Trích bài “Nhà báo và blog” đăng trên báo Đại Đoàn Kết & trên trang Trương Duy Nhất blog)

PHẠM XUÂN NGUYÊN:

“Tôi muốn nói về tính khách quan của blogger… Thực ra là với tính trực tiếp và cá nhân như vậy, đôi khi có những thông tin đăng tải trên blog khách quan hơn báo chí vì báo chí đôi khi cũng phải có “bộ lọc”.

Tôi đọc được nhiều bài bình luận hay của các nhà báo trên những trang blog. Họ viết rất tốt với tất cả tinh thần công dân, tất cả tinh thần nhà báo.

Chính những thông tin như vậy góp phần làm nên giá trị của blog”.

(Trích trên Vietnamnet)

NGUYỄN TRỌNG TẠO:

“Chính trị không ở ngoài con người, vì thế mà chính trị không thể ở ngoài blog. Nếu chỉ nghĩ “không dây vào chính trị” cũng có nghĩa là anh đã phủ nhận sự toàn vẹn của con người. Những quan niệm blog phi chính trị bậy bạ, vô học và phi nhân.

Nếu các thể chế chính trị dám nghe blog nói, chắc chắn còn hữu ích hơn đi họp!”.

(Trích trong góp ý trên trang Phạm Xuân Nguyên blog)

PHẠM DŨNG:

“Nếu các tờ báo cung đình không chịu tự làm mới mình, họ sẽ dần dần mất hết bạn đọc. Sẽ có những nhà cách tân tự ra báo, và họ có số người đọc riêng. Ai có tâm, có tài, có tình yêu với công việc, không cần vào biên chế, cũng có thể được làm công việc mình thích”.

(Trích trong góp ý trên trang Văn Công Hùng blog)

_______________

BLOG- MỘT KHÔNG GIAN THÔNG TIN QUYỀN LỰC MỚI

Nữ nhà báo Mỹ nổi tiếng Rebecca McKinnon, cựu phóng viên CNN (hãng truyền thông nổi tiếng bậc nhất thế giới), 12 năm kinh nghiệm đưa tin về vùng Đông Bắc Á, từng là Trưởng Văn phòng CNN tại Tokyo và Bắc Kinh, hiện là nghiên cứu sinh về truyền thông tại Trung tâm Báo chí, Chính trị & Chính sách công mang tên Joan Shorenstein thuộc Trường Hành chính Kennedy (Đại học Harvard)”:

Mọi thể chế đều có áp lực khác nhau và nhà báo ở Mỹ cũng vậy. Đó cũng là lý do vì sao người ta tìm đến Weblog. Vì có thể họ thấy CNN quá thương mại hoặc không yêu nước, hoặc ngược lại. Tuy nhiên, Weblog không cần giống CNN, NY Times hay Fox News. Ở đây, bạn có thể nói lên quan điểm của mình.

Trong dự án… “Tiếng nói toàn cầu”, chúng tôi dự kiến tạo ra một địa chỉ cho các blogger trên toàn thế giới có thể tìm đến nhau. Ở đây, chúng tôi có những blog đến từ Iran và những người trẻ tuổi ở đây kể về những gì diễn ra xung quanh họ và mọi người từ khắp nơi sẽ có thể nói lên ý kiến của mình. Trước kia, muốn trích dẫn một ý kiến từ người dân Iran, bạn phải lên các phương tiện thông tin để tìm, bây giờ chỉ cần vào weblog là có được. Trên đó, bạn biết được người dân Iran hay Iraq phản ứng như thế nào với những biến cố trong đất nước của họ. Ở Iraq, một số ủng hộ chính quyền Mỹ còn một số phản đối. Nhiều ý kiến trái ngược trên diễn đàn này.

Cộng đồng weblog trên thế giới đang gia tăng nhanh chóng. Thậm chí ở Kenya, có rất nhiều người viết về cuộc sống và phản ứng của họ về những sự kiện diễn ra xung quanh họ và các bạn có thể thấy tất cả những gì diễn ra qua con mắt của chính người dân địa phương.

Chúng tôi đang tạo ra một diễn đàn mà người dân ở khắp nơi trên thế giới có thể phát biểu ý kiến của họ. Tuần trước, weblog của chúng tôi đã chứng kiến ý kiến của các bloger từ Trung Quốc và Nhật Bản về sự kiện các cuộc biểu tình của người Trung Quốc phản đối Nhật. Ở đây đã diễn ra các cuộc tranh luận, các bạn nên hiểu rằng đây là nơi trao đổi ý kiến có lý lẽ chứ không phải là những lời nói xấc xược hay lăng nhục vô căn cứ… vì với những đối tượng như vậy, chúng tôi sẽ xoá ngay lập tức.

Như vậy, chúng tôi đã tạo ra các cuộc đối thoại, đàm thoại, xây dựng cầu nối giữa những người ở các quốc gia khác nhau để giúp họ hiểu nhau hơn.

Tôi rất hy vọng sẽ có nhiều bloger từ VN nói lên quan điểm của họ về thế giới và cũng là để giúp cho người dân các nước khác, chẳng hạn như Mỹ, hiểu về VN hơn.

Tất cả mọi người đều có thể trở thành nhà báo thông qua weblog. Ai cũng có thể tạo ra phương tiện truyền thông…

Thậm chí, các cuộc bầu cử cũng được điều tra qua weblog. Bình thường, theo cách truyền thống, bạn phải cần đến cơ quan truyền thông đưa tin giúp bạn, nhưng bây giờ đã có weblog thì các cá nhân, công ty hay tổ chức có thể tạo một diễn đàn để mọi người biết đến mình cũng như các quan điểm của mình. Ở Iran có một ứng viên Tổng thống tạo weblog để thuyết phục cử tri.

Cũng như vậy, qua weblog chính phủ biết được ý kiến của công chúng.

Ở Mỹ, một ứng viên của Đảng Dân chủ cũng từng vận động quần chúng qua weblog và ông trở nên quen thuộc với quần chúng hơn bằng cách này.

Weblog sẽ tạo ra một không gian thông tin quyền lực.
Một số weblog còn thu hút được 100.000 độc giả mỗi ngày, chẳng khác nào một tờ báo ăn khách thực sự.

Có người cho rằng nó có thể phá huỷ toàn bộ các phương tiện truyền thông truyền thống, nhưng tôi cho rằng không phải như vậy. Weblog chỉ đóng góp thêm 1 tiếng nói cho truyền thông mà thôi. Một mặt, bạn sẽ có các thông tin chính thống, mặt khác, bạn sẽ tiếp cận được những tiếng nói cá nhân. Trong quá trình đó, các bloger cũng sẽ nâng cao trách nhiệm của mình. Bloger nào làm tốt sẽ được cơ quan truyền thông đánh giá cao và đăng tải lại bài. Như vậy giữa hai bên có sự tương trợ cho nhau. Các phương tiện truyền thông cũng có thể nhờ các bloger cải thiện mối quan hệ với khách hàng của mình thông qua các bloger, điều trước đây không thể làm được. Vấn đề này hết sức quan trọng vì hiện nay ở Mỹ, lượng phát hành của các báo, lượng khán giả của truyền hình đang giảm. Các hãng truyền thông đã phải nỗ lực khôi phục sự trung thành của khách hàng mà điều này có thể làm rất tốt thông qua các bloger. Nếu các cơ quan truyền thông muốn khách hàng hàng ngày đọc báo mình, vào kênh truyền hình của mình, truy cập vào tràn web của mình, thì phải tăng cường chăm sóc họ. Muốn vậy có thể khuyến khích các forum. Và đó là biện pháp tốt nhất để nhận được sự phản hồi từ phía khách hàng. Sự tương tác càng nhiều, công chúng càng tin tưởng ở các cơ quan truyền thông, khách hàng càng tin tưởng, càng đọc báo nhiều hơn, xem TV nhiều hơn. Trong số khách hàng đó cũng có nhiều bloger, họ đều biết rằng nếu họ viết tốt hơn thì các phương tiện truyền thông sẽ đăng tải bài của họ và như vậy họ càng trung thành với website, báo, kênh TV hơn. Không những thế họ còn sẵn sàng giúp các cơ quan truyền thông cải thiện quan hệ với công chúng hơn.

(Trích phát biểu của nữ nhà báo Rebecca McKinnon đăng trên Vietnamnet)

_______________

HỢP TÁC GIỮA BÁO CHÍ VÀ BLOG- LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI MỸ

Ra đời được 2 năm rưỡi, The Huffington Post là 1 trong 5 blog được nhiều người truy cập nhất trên thế giới. Đây là tờ báo mạng đi tiên phong trong việc cung cấp thông tin đa chiều cho độc giả bằng mô hình kết hợp với blog.

Năm 2005, The Huffington Post gia nhập làng truyền thông Mỹ dưới mô hình blog. Ban đầu, bài viết của nó là các entry từ blog của những người có tầm ảnh hưởng trong xã hội. Điều đặc biệt trong cơ chế hoạt động của The Huffington Post chính là mọi bài báo đều không được hưởng nhuận bút. Và các blogger tham gia viết bài bằng tinh thần tự nguyện.

Sau gần 2 năm rưỡi hoạt động với chi phí bỏ ra gần 10 triệu đôla, mô hình báo kết hợp với blog này dần dần đi vào hoạt động hiệu quả. Theo kết quả khảo sát gần đây, The Huffington Post là 1 trong 5 blog được nhiều người truy cập nhất và chắc chắn sang năm khi cuộc bầu cử tổng thống Mỹ trở thành tâm điểm, con số này sẽ còn tăng gấp đôi.

Từ 3 nhân viên trong những ngày đầu thành lập, giờ đây, số nhân viên chính thức đã là 43 người - một con số ngoài sức tưởng tượng đối với cả những người điều hành tờ báo. Danh sách các blogger của Huffington lên đến 1,800 người, trong đó có cả những tên tuồi đình đám như học giả Bill Maher và Harry Shearer, cả người viết kịch bản kiêm đạo diễn Nora Ephron và diễn viên Steven Webber.

Slogan của tờ báo này là “Nếu một ngày bạn thức giấc, trong lòng đầy ắp tâm sự. Đừng ngần ngại: Hãy chia sẻ cùng chúng tôi”!

Theo ý kiến của nhiều chuyên gia trong ngành truyền thông ở Mỹ, với sự bùng nổ của Internet hiện nay, chỉ một, hai năm nữa thôi, The Huffington Post sẽ là một thương hiệu hàng đầu giống như MySpace và Facebook bây giờ.

Hiện tại, những chủ đề về chính trị và chống chiến tranh đang là tâm điểm của The Huffington Post. Tuy nhiên, những người điều hành tờ báo này đang hướng đến mục tiêu xây dựng The Huffington Post thành một tờ báo mạng với nguồn thông tin phong phú hơn. Willow Bay, cựu giám đốc sản xuất của CNN đang là tổng biên tập của tờ báo này, phụ trách về mảng đời sống xã hội.

Tuy nhiên, trang nhất của The Huffington Post vẫn sẽ là những bài viết nóng hổi về chiến tranh Iraq. Mục tiêu của Hufington là xây dựng tờ báo này thành một diến đàn xã hội với chủ đề là chiến tranh Iraq. Đây sẽ là nơi mà mọi người đều có quyền tự do ngôn luận, từ những người yêu chuộng hòa bình đến những ai ủng hộ chính sách hiện tại của tổng thống Bush. Quan điểm về sự tự do là một trong những sức hấp dẫn lớn lao thu hút các blogger gửi bài đến cho tờ báo này.

Hilary Rosen, cựu chủ tịch của the Recording Industry Association ở Mỹ và một bình luận viên về chính trị thường xuyên của đài MSNBC tỏ ra hài lòng: “Thật là tuyệt khi thấy bài báo mình vừa viết lúc 3h sáng lại được đăng ngay lập tức và gần như không bị chỉnh sửa một từ nào”!

Giờ đây, trên The Huffington Post, từ những nhân vật nổi tiếng đến sinh viên đại học, giáo sư, chính trị gia, và những người bình thường đều có quyền nói lên tiếng nói của mình.

Trong khi các tờ báo truyền thống chỉ đăng tải những thông tin theo hướng một chiều, thì The Huffington Post lại làm ngược lại. Tờ báo này cung cấp cho độc giả những thông tin thú vị, nhưng không quá quan tâm xem quan điểm đó là của ai. Có lẽ đó là lý do giải thích tại sao nó lại ngày càng thu hút được nhiều độc giả như vậy.

Theo tôi, báo chí phải học cách thích nghi, làm sao để mọi thông tin vừa cập nhật lại luôn có giá trị đối với độc giả dù ở bất cứ thời điểm nào. Chỉ có như thế mới mong tồn tại được trong thời đại bùng nổ thông tin như hiện nay” - Tổng biên tập tờ báo, bà Arianna Huffington khẳng định.
Thu Hiền Vietnamnet (theo USA Today)

_______________

BLOG SẼ CÓ NGƯỜI MUA

Ban đầu là những mạng xã hội, tiếp đến là các thế giới ảo. Còn giờ đây, blog đang trở thành mục tiêu mua lại hấp dẫn trong mắt những công ty truyền thông lớn.

Các blog, đặc biệt là blog có thương hiệu lớn như TechCrunch, Gawker, GigaOm, Boing Boing và Huffington Post, là những hình mẫu kinh doanh rất hấp dẫn. Đây thực sự là thông tin tốt lành đối với những công ty truyền thông truyền thống đang tràn đầy hy vọng nắm bắt và thu lợi nhuận từ thế giới Web 2.0 đang phát triển nhanh chóng.

Blog là nơi cung cấp những lời bình luận được cập nhật liên tục về một vấn đề cụ thể nào đó như chính trị, kinh tế, tin tức hoặc giải trí. Việc các công ty truyền thông lâu năm tìm đến với blog cho thấy những công ty này đã bắt đầu thừa nhận rằng, người sử dụng Internet đang tham gia vào việc cung cấp tin tức thay vì chỉ tiêu thụ tin tức.

Bên cạnh đó, blog thường nhằm vào một nhóm độc giả nhất định. Với quan điểm và tiếng nói riêng, mỗi blog đều phát triển cho mình một “cộng đồng” độc giả nhất định, tạo cơ hội cho những quảng cáo nhằm vào nhóm độc giả đó.

Hiện số lượng blog đang gia tăng với tốc độ chóng mặt. Tính đến tháng 9/2007, công ty Technorati chuyên về theo dõi các blog đã xếp hạng hơn 106 triệu blog, tăng 12 triệu blog so với tháng trước đó. Theo thống kê của comScore, một công ty nghiên cứu marketing trực tuyến, blog công nghệ Boing Boing đã trở thành một trong 5 blog có số lượng người truy cập đông đảo nhất trên mạng, với số lượng người ghé thăm là khoảng 7,5 triệu lượt mỗi tháng.

Theo Technorati, Boing Boing là blog có số lượng truy cập lớn nhất thế giới tính theo số lượng người coi trang này là trang yêu thích (favourite). Trong khi đó, tổng số lượng người đọc của Wired - một tờ báo in về công nghệ - là 1,9 triệu người, tính đến tháng 6/2007.

Điều này có ý nghĩa như thế nào về những công ty truyền thông lớn? Thường thường, đối với những công ty này, bất kỳ một nguồn thông tin nào mới cũng được coi là một đối thủ. Tuy nhiên, họ lại đang hợp tác hợp tác ngày càng nhiều hơn với các blogger để chia sẻ lượng độc giả và lợi nhuận. Trong thời gian gần đây, nhiều tờ báo đã đưa một số blog trở thành một bộ phận của mình với mục tiêu thu hút một lượng độc giả lớn hơn.

Đầu tháng 8 vừa qua, tờ New York Times đã phối hợp với các tác giả của blog Freakonomics chuyên bình luận về các vấn đề kinh tế trong các tình huống diễn ra hàng ngày và đưa blog này trở thành một bộ phận của tờ New York Times trực tuyến và mục xã luận của tờ báo này. Stephen Dubner, một đồng tác giả của blog này, coi việc hợp tác này là cơ hội để làm việc với một tờ báo có tiếng và để thu hút độc giả cũng như sự hỗ trợ của tờ báo.

Các công ty truyền thông truyền thống khác cũng nhảy vào lĩnh vực blog. Tờ Houston Chronicle đã tuyển 50 blogger vào làm việc. Những lời bình luận của blogger này sẽ xuất hiện trên website của tờ báo. Trên tời Washington Post điện tử cung cung cấp đường link của nhiều blog về công nghệ, sức khỏe, giải trí… Vào năm 2006, Conde Nast, công ty sở hữu tờ Wired cũng như nhiều tạp chí và website khác, đã mua lại Reddit, một trang tin xã hội.

Nhà phân tích đầu tư Jim Peters của Standard & Poor tin tưởng rằng, mặc dù nhiều tờ báo in đã có trang web lớn trên mạng , việc hợp tác với các blog khiến các sản phẩm truyền thông của họ trở nên toàn diện và hấp dẫn hơn. Điều này đặc biệt đúng với thế hệ độc giả trẻ tuổi, những người ít sử dụng các phương tiện truyền thông truyền thống để phục vụ nhu cầu thông tin của mình hơn cha mẹ họ.

“Tôi cho rằng, đây là một phần trong xu hướng tổng thể tiến tới bổ sung cách thức đưa thông tin, chứ không phải là một sự thay thế”, chuyên gia Peters nhận định.

Nhà phân tích đầu tư Tuna Amobi của S&P cũng đồng ý với quan điểm cho rằng các công ty truyền thông truyền thống dường như đang nhận ra tính hữu ích tiềm tàng của các blog trong việc tăng cường lượng độc giả cho các trang web của họ.

Tuy nhiên, theo nhà phân tích này bên cạnh những cơ hội lớn là rất nhiều rủi ro, bao gồm nguy cơ pha loãng thương hiệu cũng như những thông tin có tác dụng tiêu cực. Mặc dù đưa ra dự báo về việc các công ty truyền thông lớn sẽ xem xét những vụ mua lại có quy mô tương đối nhỏ nhằm vào các blog có khả năng thúc đẩy những lĩnh vực và thương hiệu vốn chủ chốt của họ, Amobi vẫn cho rằng, các công ty cần phải nỗ lực rất nhiều để tung ra những sản phẩm có chi phí thấp.

Theo Scott Kessler, một chuyên gia phân tích đầu tư của S&P, các công ty trực tuyến như CNET, Google, IAC/InterActiveCorp và Yahoo rất có thể cũng quan tâm đến việc theo đuổi những cơ hội mà blog có thể mang lại thông qua nội dung, quảng cáo và các công cụ. Tháng 6 vừa qua, Huffington Post - một trang web cung cấp thông tin và bình luận kết hợp với blog - đã công bố liên minh quảng cáo chiến lược với IAC Advertising Solutions. Công ty này sẽ là bộ phận độc quyền chịu trách nhiệm về kinh doanh cho bộ phận quảng cáo trực tuyến của Huffington Post.

Vào ngày 7/10 vừa qua, MSNBC Interactive News, một liên doanh giữa Microsoft và NBC Universal, đã tuyên bố mua lại Newvine, một trang web mới được xây dựng. Với số lượng độc giả khoảng 1 triệu người, Newvine cho phép người truy cập đọc và bình luận về những bài báo từ những nguồn lớn. MSNBC Interactive News, với 27,3 triệu độc giả trực tuyến tính đến tháng 8/2007, hy vọng vụ mua lại này sẽ thu hút được một lượng lớn độc giả trung thành.

Trong bối cảnh các công ty truyền thông truyền thống đang tìm cách để thu lợi nhuận từ những sáng kiến truyền thông mới, chuyên gia Amobi coi hiện tượng blog không chỉ là một gợi ý cho họ trong dài hạn. Ngoài ra, trước mắt, các công ty truyền thông này nên tập trung nhiều hơn vào các mạng xã hội.

Một xu hướng dài hạn khác mà Amobi nhận thấy là sự hợp tác ngày càng tăng của các công ty quảng cáo lớn với các blog phổ biến. Điều này sẽ giúp tạo ra một mối quan hệ thương hiệu tiềm năng với khách hàng. Ông cho rằng, điều này đồng nghĩa với việc sẽ có nhiều đối tượng hơn trung thành với chi tiền vào hoạt động quảng cáo trên các phương tiện truyền thông.

(Theo TBKTVN/BusinessWeek)

Một hội thảo quốc tế công khai giữa Hà Nội, một tham luận khá giật mình, đáng để đưa tin nhưng tất cả các báo đều tránh. Trong khi bạn đọc chỉ biết được qua báo nước ngoài. Mình làm báo mà thấy… ức thật! Tại sao vậy, có ai cấm đoán đưa tin đâu? Thậm chí, đã có hẳn một khoa gọi là “Hồ Chí Minh học“, nhưng ngành này lại chưa thật sự nghiên cứu HCM như một đối tượng khoa học. Người của ta chẳng lẽ ta không làm, để rồi phải đợi người nước ngoài nói cho mình nghe. Mà muốn nghe cũng không được sao?

TDN

KIẾN GIẢI CỦA MỘT NGƯỜI NHẬT VỀ ÔNG HỒ

Lê Quỳnh (BBCVietnamese.com)

Một chuyên gia người Nhật đã thu hút chú ý của người tham dự Hội thảo Việt Nam học ở Hà Nội, với bài thuyết trình nhận định ông Hồ Chí Mình là người theo chủ nghĩa cộng hòa chứ không phải cộng sản.

Tại hội thảo quy tụ hàng trăm nhà nghiên cứu trong ngoài nước vừa kết thúc cuối tuần qua, GS. Yoshiharu Tsuboi , Đại học Waseda, giới thiệu bài viết “Khảo cứu lại về Hồ Chí Minh“.

Nhà nghiên cứu này giải thích ông muốn thoát khỏi quan niệm của Đảng Cộng sản Việt Nam, mà thay vào là xem xét tư tưởng ông Hồ “trên một lập trường giá trị tự do hơn”.

Nghiên cứu Việt Nam từ năm 1973, GS. Tsuboi đã đi thăm những nơi ông Hồ Chí Minh từng đặt chân đến, từ tỉnh Nghệ An, đến Hong Kong, Quảng Đông, Moscow, Paris, London.

Ông viết trong bài tiểu luận rằng “có lẽ giá trị mà Hồ Chí Minh coi trọng nhất trong suốt cuộc đời của mình là những giá trị của nền cộng hòa” và cơ sở lý luận của ông là “Tự do, Bình đẳng, Bác ái“.

Tinh thần cộng hòa Pháp

Tác giả giải thích tiếp: “Tinh thần nền cộng hòa Pháp mang tính lý tưởng cao…Lấy ví dụ, nó không quan tâm tới người đó là người Nhật hay người Việt Nam, sinh ra ở tỉnh nào, xuất thân trong gia đình hay dòng họ nào, bao nhiêu tuổi, là nam hay nữ.”

Vấn đề quan trọng là con người đó với tư cách là một cá nhân có đủ khả năng suy nghĩ một cách lý tính hay không. Nền cộng hòa được xây dựng bởi những cá nhân là nhân dân Pháp, bất kể giai cấp, màu da hay người đó có sinh ra ở Pháp hay không.

Tinh thần này khác hẳn với quan niệm sống của thế giới Đông Á, trong đó có Việt Nam.

Ông Tsuboi kể rằng ông rất lúng túng mỗi khi gặp người Việt và được hỏi những câu hỏi liên quan cá nhân (học ở đâu, vùng nào, gia đình ra sao).

Để xây dựng được quan hệ tốt đẹp cho hai bên và ứng xử đúng với những qui tắc xã hội vô hình, trước tiên người Việt phải tìm hiểu những thuộc tính của đối phương. Đây không chỉ là truyền thống của riêng Việt Nam mà là truyền thống của cả khu vực theo văn hóa Nho giáo.”

Người ta đã không đạt tới được nhận thức rằng: điều kiện tiền đề của nền cộng hòa là những “cá nhân” theo quan điểm giá trị mới về con người.”

Học giả người Nhật cho rằng Hồ Chí Minh là “lãnh đạo chính trị duy nhất ở Đông Á nhận thức được một cách đúng đắn nhất tinh thần nền cộng hòa và ông đã cố gắng đưa nó vào Việt Nam“.

Để chứng minh, tác giả nhắc lại việc khi là thành viên Quốc tế Cộng sản, Hồ Chí Minh vẫn cho rằng cần ưu tiên “đấu tranh giải phóng dân tộc giành lại độc lập cho Việt Nam chứ không phải là vấn đề giai cấp. Về mặt này, Hồ Chí Minh không phải là một người cộng sản “chính thống” theo chủ nghĩa Marx-Lenin“.

Trong bài, ông Tsuboi nhắc lại một câu chuyện từng được một chuyên gia khác người Nhật Furuta Motoo công bố năm 1996.

Tháng Tám 1944, khi được Quốc dân đảng thả và chuẩn bị quay về Việt Nam, ông Hồ nói với Tướng Trương Phát Khuê của Quốc dân đảng:

Tuy tôi là một người cộng sản nhưng bây giờ vấn đề mà tôi quan tâm không phải là chủ nghĩa cộng sản mà là độc lập tự do của Việt Nam. Tôi xin hứa với anh một lời hứa đặc biệt: trong vòng 50 năm tới sẽ không thực hiện chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam“.

Ước mơ Độc lập

Tác giả biện luận: “Độc lập mà Hồ Chí Minh muốn xây dựng là một nước độc lập, một nhà nước chủ quyền theo kiểu Cận đại. Từ Độc lập của ông bao hàm ý nghĩa xây dựng một quốc gia chủ quyền có lực lượng sánh vai được với các cường quốc trên thế giới. Ý tưởng của ông là không chỉ xây dựng một chế độ Dân chủ cộng hòa mà còn xây dựng nên hình ảnh những Con người mới đóng vai trò gánh vác quốc gia độc lập.”

Khái niệm Tự do, với Hồ Chí Minh, là “không chỉ đơn thuần là đất nước được độc lập, nhà nước có chủ quyền và có quyền tự do phát ngôn, hoạt động trên trường quốc tế, mà phải là thứ tự do được từng người dân ca ngợi.”

Nó cũng yêu cầu mỗi người dân ca ngợi quyền tự do đó phải trở thành chủ thể xây dựng từ dưới lên trật tự của nền cộng hòa, yêu cầu từng cá nhân phải có khả năng suy nghĩ, quyết định với tinh thần trách nhiệm cao“.

Hạnh phúc của Hồ Chí Minh là “mỗi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc và phải chủ động, tích cực tranh đấu để giành được hạnh phúc đó“.

Tác giả cho rằng từ mấy chục năm qua, “thông điệp của Hồ Chí Minh hầu như không được truyền bá và lý giải một cách đầy đủ và đúng đắn“.

Người ta đã coi ông như một người lãnh đạo của phong trào cộng sản quốc tế, một người theo chủ nghĩa Marx-Lenin… Ai cũng lấy ý thức hệ làm chủ thể để lý giải ông Hồ, và ngay bản thân ông Hồ, để nhận được viện trợ tiếp tục công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc mình, không có một sự lựa chọn nào khác ngoài việc phát ngôn và hành động như một thành viên của liên minh những người cộng sản.”

Thế hệ kém ông Hồ 10 tuổi như Đại tướng Võ Nguyên Giáp hay ông Trần Văn Giàu, do chịu sự giám thị gay gắt của nhà đương cục Thực dân, đã phải hoạt động tại nước ngoài một thời gian.”

Chính vì vậy, họ đã hiểu được tình hình bên ngoài và lý giải được một phần tinh thần nền cộng hòa của Hồ Chí Minh. Sự lý giải của họ là nhờ vào kinh nghiệm sống ở các nước Âu Mỹ, chủ yếu là nước Pháp.”

Trong khi đó, GS. Tsuboi nói, thế hệ cách mạng sau này không mấy người từng sống ở nước ngoài.

Họ thiếu đi nền tảng tư tưởng để có thể lý giải được đầy đủ “Tinh thần nền cộng hòa” mà Hồ Chí Minh đã đúc kết được sau 30 năm bôn ba ở hải ngoại.”

Càng đến những thế hệ trẻ hơn, người ta càng có xu hướng lý giải Hồ Chí Minh chỉ theo góc độ là nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản. Cùng với việc thần tượng hóa Hồ Chí Minh, người ta đang đánh mất đi khả năng lý giải nội tại Hồ Chí Minh với tư cách là một con người bình thường.”

Thời gian gần đây vẫn có các sách nghiên cứu, thậm chí tiểu thuyết về Hồ Chí Minh ở Phương Tây và châu Á, gần nhất là ở Đài Loan, đưa ra các quan điểm, thậm chí các giả thuyết khác nhau về thân nhân và suy tư của ông Hồ.

Nhà văn Dương Thu Hương vừa cho ra mắt cuốn tiểu thuyết Đỉnh Cao Chói Lọi ở Pháp với nhân vật Chủ tịch gợi lại nhiều nét về ông Hồ.

Riêng tại Việt Nam, các quan điểm chính thống về ông có vẻ như vẫn bị đóng khung trong cách nhìn giai cấp và đấu tranh giải phóng dân tộc.

Đời tư của Hồ Chí Minh hiện vẫn là đề tài cấm kỵ tại Việt Nam.

Trong bối cảnh đó, nghiên cứu và phát biểu của GS Tsuboi có cơ hội mở ra một cuộc tranh luận mới.

_______________

- “Tôi xin hứa với anh một lời hứa đặc biệt: trong vòng 50 năm tới sẽ không thực hiện chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam” (Hồ Chí Minh, dẫn theo Furuta Motoo)

- “Cùng với việc thần tượng hóa Hồ Chí Minh, người ta đang đánh mất đi khả năng lý giải nội tại Hồ Chí Minh với tư cách là một con người bình thường” (Yoshiharu Tsuboi)

_______________

(Nguồn: BBC)

BONUS OBAMA

Hơn hai triệu người dân đủ chủng tộc, đủ màu da tự nguyện háo hức đến tham dự buổi nhậm chức tổng thống thứ 44 của nước Mỹ từ sáng sớm, nhiều người đã khóc khi Obama tuyên thệ, họ nhắm mắt im lặng lắng nghe phát biểu của Ngài rồi cùng hô vang : Obama, Obama …

Còn đa phần dân Việt mình không quan tâm đến ai làm Thủ tướng, ai làm Chủ tịch nước. Họ thờ ơ, họ không khóc, họ không cười khi biết ai được ai trượt, mặc dầu, họ biết rằng, một quyết định của người kia ảnh hưởng rất nhiều đến miếng cơm, manh áo, chiếc xe, ngôi nhà khi họ sống và áo quan, nấm mồ khi họ nằm xuống . Vì sao, vì họ không có cảm xúc!

Tại sao thế Việt Nam?

(Một bài viết ngắn nhưng đầy… cảm xúc trên trang PHUOCBEO blog- TDN)

Trước đây mấy ngày, báo chí Mỹ và báo chí quốc tế đã đưa ra những bình luận tổng kết về hai nhiệm kì làm tổng thống của Bush, họ nhận xét rằng, ngoài việc không để cho nước Mỹ bị khủng bố thì ông ta là tổng thống tồi tệ nhất trong 43 đời tổng thống . Trái lại, ở nước ta, khi một quan chức hay lãnh đạo nghỉ hưu, kèm với những bằng khen, huy chương là những lời ca tụng trên báo, chẳng lẽ lãnh đạo VN thánh thiện đến mức vậy sao?
Đêm hôm nay, xem trực tiếp lễ nhận chức của Obama, vị tổng thống da đen đầu tiên của nước Mỹ, cái đất nước nổi tiếng với từ kì thị, thực dụng, cái đất nước mà từ nhỏ đến lớn tôi được truyền bá là đầy rẫy bất công, mới thấy rằng mình còn chưa hiểu nước Mỹ nhiều lắm. Hơn hai triệu người dân đủ chủng tộc, đủ màu da tự nguyện háo hức đến tham dự buổi nhận chức tổng thống thứ 44 của nước Mỹ từ sáng sớm, nhiều người đã khóc khi Obama tuyên thệ, họ nhắm mắt im lặng lắng nghe phát biểu của Ngài rồi cùng hô vang: Obama, Obama … Thật xúc động, thật cảm xúc. Tôi hiểu ít nhiều mặt trái của nước Mỹ, nhưng tôi cũng hiểu vì sao nước Mỹ năng động và giàu có, vì sao nước Mỹ là cường quốc, vì người dân trân trọng và được trân trọng quyền bỏ phiếu của chính mình.

Khi Mỹ đánh Iraq, VN đã tổ chức biểu tình, cũng huy động mọi thành phần trong xã hội, do nhà nước tổ chức, có băng rôn biểu ngữ, đầy đủ các tỉnh thành, được quay phim, được lên báo. Nhưng là một cuộc biểu tình không cảm xúc, xong việc, ai về nhà nấy. Không phải người VN không yêu hoà bình mà chính là cuộc biểu tình không xuất phát từ cảm xúc của người dân. Trái lại, chỉ với một nhóm nhỏ sinh viên ở Hà Nội, Sài Gòn tổ chức biểu tình chống âm mưu chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Trung Quốc giữa năm 2008 đã tạo nên nhiều cảm xúc, họ gào thét, họ choàng quốc kì trên vai, đặt tay lên tim.., họ tự nguyện, họ chân thành, họ thu hút được nhà báo, văn nghệ sĩ, hưu trí, cựu chiến binh… Tuy không được quay phim, lên báo, nhưng đây là một cuộc biểu tình không được nhà nước khuyến khích, vì thế, đã nhanh chóng “tan “.

Mới đây, VN vô địch AFF, người dân vỡ oà niềm sung sướng, họ cầm quốc kì, mặc áo quốc kì, đổ ra đường ăn mừng đông như kiến. Họ tự nguyện, họ vui thật sự, người dân chỉ khóc cười khi họ thật sự cảm xúc mà thôi.

Cũng cái cảm xúc ấy, ngày xưa, người dân hân hoan thinh lặng rồi nghẹn ngào xúc động trước quảng trường Ba Đình lịch sử khi nghe Bác Hồ đọc Tuyên ngôn độc lập. Rồi cái cảm xúc ấy, người dân đã khóc nức nở, đau buồn khôn xiết khi hay tin Bác mất . Đó là cảm xúc thật, rất thật!

Nhưng hôm nay, đa số người dân VN mình không quan tâm đến ai làm Thủ tướng, ai làm Chủ tịch nước. Họ thờ ơ, họ không khóc, họ không cười khi biết ai được ai trượt, mặc dầu, họ biết rằng, một quyết định của người kia ảnh hưởng rất nhiều đến miếng cơm, manh áo, chiếc xe, ngôi nhà khi họ sống và áo quan, nấm mồ khi họ nằm xuống. Vì sao, vì họ không có cảm xúc!
Tại sao thế Việt Nam?

MP

(nguồn: Phuocbeo blog)

BONUS ÔNG ĐỒ 2009

DÙI CUI & CÂY BÚT LÔNG - CẢNH SÁT & VĂN HÓA ỨNG XỬ
Chi tiết

Ngày 25 tết Kỷ Sửu, Lần đầu tiên UBND Hà nội đứng ra tổ chức” Phố Ông Đồ”, nơi vỉa hè Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nhưng nhiều cụ đồ có hàng chục năm ngồi viết thư pháp trên con phố này, như nhà Thư pháp – Tiến sỹ Cung Khắc Lược, nhà thư pháp trẻ Trịnh Tuấn…, đã tỏ thái độ phản đối BTC, bằng cách không chấp nhận vào ngồi trong”lều bạt” mà tự trải chiếu ngồi vỉa hè, như đúng câu vè “ Ông đồ vỉa hè, cụ nghè ngồi xổm”.

Tiến sĩ Cung Khắc Lược, được nhiều người coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” (cùng các bậc lão thành về thư pháp: Lê Xuân Hoà, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyện) đang viết chữ tặng miễn phí cho nhưng ai yêu thích nghệ thuật thư pháp.

Dùi cui và Cây Bút Lông 7 by you.

..và ngay sau đó, cũng chính ông cũng phải van lạy lực lượng công quyền, khi họ thẳng tay giật tung những bức thư pháp mà ông đã mất nhiều công sức thể hiện.

Dùi cui và Cây Bút Lông 14 by you.


Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc Tử Giám đang “chỉ đạo các lực lượng chức năng” xử lý theo nghị định 227 về lấn chiếm lòng lề đường của UBND TP Hà Nội.. (Trung tá cảnh sát nhìn hồ đồ thế này thì đến Cụ đồ Liên sống lại cũng không dám bày mực tàu, giấy đỏ ngồi cho chữ, huống hồ cụ Lược)

Dùi cui và Cây Bút Lông 16 by you.

Dùi cui và Cây Bút Lông 15 by you.

Dùi cui và Cây Bút Lông 17 by you.


[ Post a Comment ]

[ Last Page ] [ Page 24 of 77 ] [ Next Page ]