Tại sao mình không làm thơ được nữa ? - Gã tự gõ vào đầu “cốc cốc”.
Kỳ thật, một thằng con trai lãng mạn như gã, lúc nào cũng nhạy cảm với những chiếc lá bay, với tình yêu, với buổi sáng, với cơn mưa, với cô bé hay đi ngang khung cửa sổ nhà mình vào mỗi chiều tan lớp, tại sao lúc này lại không nặn nổi một câu thơ?
Mấy đứa con gái cùng lớp dạo này cứ hay vòi vĩnh gã tặng riêng một bài thơ. Nếu làm không xong, gã chỉ có từ…chết tới chết, vì đã lỡ…tự cao một tí, tự hào một tí, chẳng lẽ giờ lại thú nhận rằng gã chẳng thấy có cảm hứng tẹo nào với mùa thu đang về?
Mọi chuyện bắt đầu từ mùa hè năm 11, sau hai tuần nằm ăn chơi phè phỡn ở nhà, gã cảm thấy mình phải làm một cái gì đó cho kỳ nghỉ hè thật là hoánh tráng. Gã tự biết mình lớn rồi, không thể tối ngày cứ ôm Doremon với Songoku đọc được, càng không thể lê la ở các tiệm game bắn súng pằng pằng, sợ thằng em mới 9 tuổi bắt chước học đòi thì nguy to. Mà làm gì là làm gì ? Gã nghĩ mãi...
Và rồi, gã bắt đầu tập viết truyện, một công việc mà nằm mơ gã cũng không nghĩ ra.
-Tại sao ?
- Chẳng tại sao cả. Tui thấy ông có óc sáng tạo, nói chuyện logic, lại viết chữ xấu nên tui gợi ý ông viết truyện, vậy thôi.
-Cảm ơn bà khen. Nhưng liên quan gì đến chữ xấu vậy trời ?
-Sao không. Thì ông có cơ hội rèn chữ viết chứ sao. Mà nè, nói nhỏ cho ông biết là con gái khoái con trai lãng mạn lắm. Ông mà viết truyện hay hay một chút, gửi báo đăng, ông sẽ thành hotboy của mùa hè này.
-Hehe, thiệt không vậy. Mà thôi tui không dám mơ đâu, viết truyện mà đưa cho mẹ tui đọc là chắc tui can đảm lắm rồi, ai dám đăng báo.
-Tùy ông thôi nha, đăng báo là có nhuận bút đó, tha hồ mà đi ăn kem. Không gửi là hối hận ráng chịu à.
-Ặc, nói như bà, làm như là bài tui chắc chắn được đăng báo vậy ?
Vậy là gã viết truyện. Đơn giản như…đang giỡn. Tính chịu chơi, ham học hỏi, gã lao đầu vào tìm đề tài cho truyện đầu tay của mình. Việc đầu tiên là đọc báo chớ còn gì nữa. Ôm nguyên đống báo Mực Tím cũ của nhỏ em ra sau vườn, nằm võng say sưa đọc, đọc tới lúc… trời tối mới chui vào nhà, lên giường đọc tiếp. Hai đứa em, một trai một gái mắt tròn mắt dẹt coi anh Hai nó làm gì mà mê báo dữ vậy. Sau một tuần luyện “nội công”, gã viết một mạch 3 truyện ngắn, phải nói là một kỳ tích. Mà điều quan trọng là gã không dám… khoe với ai, ngay cả nhỏ Lan, người đã cố vấn cho gã “hành nghề” này.
-Nè, hỏi lần chót. Ông có đưa đây không ?
-Đưa thì đưa, nhưng bà hứa là không được cười nha.
-Trời, cười ông chi. Tui để bụng mai mốt đem… kể mấy đứa khác thôi chớ. Hehe…
-Ặc, thôi vậy tui trốn luôn.
-Ê ê, đừng trốn, đưa đây, tui giỡn thôi mà. Tui có bà chị làm bên báo Mực Tím, để coi thử rồi tui gửi cho bả xem nha, biết đâu bả sẽ góp ý cho ông viết hay hơn nữa, biết đâu bài ông được đăng...
…
-Sao, thấy sao? – Gã hồi hộp.
-Ờ… tàm tạm. Để chiều tui đem lên cho bà chị coi. Đi chung hông? Mà nè, sao truyện nào ông cũng chêm 1 bài thơ vô vậy ? Sến quá.
-Sến gì, tại đang viết truyện tự nhiên nổi hứng làm thơ, bỏ vô luôn, hì hì, thấy cũng hay chứ bộ.
Hai đứa lót tót lên tòa soạn, bà chị biên tập viên đọc xong, gật gù, phán:
-Truyện em viết… còn nhạt, phải luyện thêm. Về đọc nhiều sách văn học để biết cách hành văn sao cho hay, và cách triển khai tình tiết cho logic nhé. Mà nè, mấy bài thơ trong đây của em luôn hả ?
-Dạ… của em.
-Ừ, thơ hay đó. Chị lấy riêng ra đăng báo nha. Rất hồn nhiên và dễ thương…
Bà chị nói xong câu đó thì mặt gã đơ như quả bơ, thấy…rạo rực vô cùng. Hai tuần sau, thơ gã lên báo, rồi từ hôm đó gã bỏ hẳn ước mơ viết truyện để chuyển sang làm thơ. Gã viết ào ào, đăng ào ào. Mặc dù đang hè nhưng bọn trong lớp trong khối vẫn cứ râm ran chuyện “thằng Lâm đầu đinh chuyên toán có thơ đăng báo”, tự nhiên gã trở thành hotboy thiệt.
Rồi người ta kỳ vọng vào gã nhiều hơn, bắt đầu từ việc cô chủ nhiệm năm học mới giao hẳn cho gã phụ trách tờ báo tường của lớp. Gã lơ ngơ và tự trách “sao khổ vậy nè trời”, cắm đầu vào hối thúc mấy đứa trong lớp viết bài, viết thơ, viết tùm lum thứ …, cuối cùng tờ báo tường đoạt giải nhì, cô chủ nhiệm tuyên dương làm gã nở lỗ mũi. Còn bọn con gái trong lớp thì thôi khỏi nói, nhìn gã bằng cặp mắt hình trái tim, ngay cả mấy nhỏ lớp chuyên Văn cũng nể gã. Gã sung sướng quá đỗi, mà càng sung sướng, người ta càng làm thơ nhiều. Nhiều hết biết.
Vậy mà hôm nay, ngồi trong lớp với cả chục lời đặt hàng “làm cho tui một bài thơ về mùa thu nha”, gã bế tắc kinh khủng. Gã thấy các bài thơ của gã cứ y như nhau. Tại sao ? Gã tịt hứng làm thơ rồi chăng, hay gã chai lì cảm xúc, hay là số phận gã chỉ được quyền làm có bao nhiêu bài thơ đó thôi? Gã bối rối ghê gớm vì không biết phải nói sao với bọn con gái.
Gã hỏi nhỏ Lan, hỏi mẹ, hỏi cả cô dạy văn, mà không ai giúp được gì cho gã. Quanh quẩn cũng chỉ có mấy câu trả lời chung chung như “Làm thơ là phải có cảm xúc”, hay “hãy thư giãn một chút”. Gã thử hết rồi, chẳng có kết quả gì, trong khi người ta đang kỳ vọng vào gã, phải làm sao đây?
Gã về nhà với tâm trạng chán nản, sau khi ngồi lì trong lớp gần 30 phút để suy nghĩ, mà vẫn chẳng có gì biến chuyển, đành khất hẹn với hàng chục cuốn lưu bút chờ thơ. Mới dắt xe ra cổng thì… xe lại hư. Điên thật! Đúng là không có gì bực bội bằng lúc đang bực bội mà lại gặp chuyện bực bội. Đang loay hoay không biết làm sao kiếm được tiệm sửa xe trong cái nắng chang chang ở con đường vắng teo này, thì một áo dài đạp xe tới…
-Bạn ơi, bạn… Lâm chuyên toán phải không ? Xe hư hả ?
-À… ừ, là mình. Xe hư...
-Bạn gửi xe vào trường đi, mình cho quá giang về nè. Chiều nhờ ba mẹ chở ra lấy xe đi sửa.
-Vậy thì tốt quá. Cảm ơn bạn nha.
Áo dài học lớp chuyên Văn. Hiền, ít nói, không nổi bật nên gã chưa từng biết nhỏ, mà cũng lâu lắm rồi gã không để ý một ai vì mải làm thơ, học hành, có thời gian nữa đâu mà quen bạn bè mới. Bữa nay tự dưng được tám với cô bé một trận vui ra trò, thích ghê! Đường thì xa, xe thì chậm, gã và nhỏ nói đủ thứ chuyện trên trời, dưới đất. Cô bé còn đọc gã nghe vài bài thơ mà cô tập tành làm, gã nhiệt tình nhận xét, cô bé thích thú cười, mắt trong veo như gương. Tự nhiên về đến nhà gã thấy thanh thản ghê gớm, cảm xúc bực bội đã rơi rớt đâu đó dọc đường…
Đêm, gã làm một mạch 3 bài thơ về cô bạn mới quen, 1 bài thơ về con đường vắng của ngày hôm đó. Mừng không kể xiết vì đã có hứng làm thơ trở lại, nhưng điều mừng hơn nữa là gã đã có thêm bạn. Không nhớ bao lâu rồi gã chỉ biết đi học rồi về nhà làm thơ, học bài, sống một cách tẻ nhạt. Tự dưng nhận ra: gã không làm thơ được đơn giản chỉ vì… không có gì để làm, nên người ta mới phải đi nhiều, thấy nhiều mới biết đủ mùi vị của cuộc sống mà đưa vào sáng tác. Chắc gã phải ít làm thơ đi, và gặp nhiều người hơn, để mỗi bài thơ gã viết ra sẽ có một sức sống khác, một cái nhìn tươi mới và đa chiều hơn, đúng không nhỉ?