
Bạn có bao giờ,ngẩng đầù lên nhìn bầu trời để mơ ước một điều gì đó chưa???
Hôm nay,trên đường đi học về,tôi vô tình ngẩng đầu lên,nhìn thật sâu vào bầu trời trong xanh của người mẹ thiên nhiên mà lâu nay tôi đã quên mất ,rồi chợt nghĩ:
"Bầu trời hôm nay trong xanh quá,trong xanh một cách thanh thoát tự nhiên,trong xanh đến nỗi có thể xuyên sâu vào tâm can tôi,in lên một dấu ấn nhẹ nhàng mà thật sâu đậm và mãnh liệt,những hàng mây trắng cứ bồng bềnh trôi nổi trên nền trời xanh và sâu thăm thẳm tựa như những con sóng vỗ nhịp nhàng vào bờ tạo nên một bức tranh quang cảnh thiên nhiên sống động đi vào lòng người xem,nhìn ở khía cạnh nào đó thì đôi khi,sự tinh khiết của một dòng nước mát,sự trong trẻo của một viên kim cương hay cả một giọt sương ban mai còn đọng lại trên lá cây tưởng chừng như đã bị bay mất cũng chưa trong lành bằng bầu trời hôm nay.Hình ảnh này đã đánh thức trái tim của một con người tưởng chừng như đã quên đi tình yêu thiên nhiên bởi lâu nay chỉ lo vùi đầu vào học tập,công nghệ khoa học tân tiến,máy móc điện tử ,gợi cho con người này nhớ lại rằng dù gì đi nữa thi cái" tôi" vẫn quan trọng hơn".
"Bỗng trong một khoảnh khắc ngu ngơ dại khờ của trẻ thơ tôi đã ao ước mình liệu có thể trở thành một chú chim bé nhỏ đang dần trưởng thành sải rộng đôi cánh ra,tung mình lướt nhanh trên bầu trời xanh,bay xuyên qua những đám mây đang bồng bềnh trôi nổi mà nhìn xa cứ tựa như là kẹo bông gòn .Tôi muốn được tự do bay lượn dù trên bầu trời hay trên mặt đất.Thật sự tôi không muốn làm một con diều,dù cho có được bay lượn trên bầu trời nhưng lại bị người khác điều khiển ở phía dưới.Mong sao sẽ có ngày nào đó đôi cánh mà tôi mong ước sẽ xuất hiện,đưa tôi đến vùng đất thần tiên,nơi có một quang cảnh thiên nhiên thật xanh tươi,bươm bướm vập vờn bay vòng,ánh mặt trời chiếu xuống ấm áp như những sợi chỉ vàng tươi mảnh khảnh óng ánh xuyên qua mọi vật cản,chen kẽ làm ấm cả những ngóc ngách bé nhỏ nơi cuối góc chân trời,nhẹ nhàng chiếu qua những dòng sông trong trẻo lấp lánh có những chú cá con bé nhỏ đang quẫy đuôi bơi đùa giỡn và khuất sau những rặng núi xanh rờn là hàng cây xanh cứ xào xạc,khẽ rung rinh hòa nhạc cùng đàn chim sơn ca líu lo cất tiếng .Cứ tưởng tượng mà xem,hòa mình vào quang cảnh thiên nhiên đó thì tuyệt vời biết bao!!!!."
Đấy,ước mơ của tôi chỉ giản đơn là thế mà nào đã thực hiện được đâu thế nhưng tôi vẫn cố gắng,chạm...chụp...bắt lấy cái bong bóng ước mơ ấy thật nhẹ nhàng để nó đừng tan vỡ,đừng tan vỡ như những gì đang ở trong tay tôi,đừng tan vỡ như những ảo mộng mà bấy lâu nay tôi đã giấu kín.......Tôi mong muốn lúc nào trong lòng tôi cũng luôn luôn có bầu trời để giữ mãi ước mơ về đôi cánh kia...........