20.6.2009

" Sống là không chờ đợi "

Mình hiểu được vì sao trong những ngày tháng đã qua, mình vẫn bước đi không mảy may lo nghĩ, ko niềm vui cũng chẳng nỗi buồn. Mình ko nghĩ nhiều, cũng chẳng bận tâm nhiều, vì vậy cuộc sống tuy chẳng vui nhưng mình vẫn bước qua 1 cách dễ dàng.
Nhưng nay, khi mọi thứ đã thay đổi, thay đổi cả về cuộc sống vật chất lẫn tinh thần. Mình dừng lại nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn, và nếm trải vị mặn chát cuộc đời cũng nhiều hơn! Cứ ngỡ rằng cuộc sống thật êm dịu, nhẹ nhàng, nào ngờ đâu dưới những làn sóng mơn man lại chính là những con sóng ngầm hung dữ, chực nuốt trọn những gì vô tình rơi vào nó... Mọi dự tính của mình đều không như ý mình, đúng là " người tính không bằng trời tính "
Cứ chìm nổi trong sự đắng của cuộc đời, mới nhận ra rằng tình yêu đã giúp mình sống, tình bạn đã xoa dịu nỗi đau trong lòng mình! Mình yêu tất cả mọi người...thật nhiều...
Mình sẽ cố gắng, sẽ nhìn mọi việc thật tích cực và luôn nỗ lực thực hiện mục tiêu đã đặt ra. ( * _  * )
:queen:

tim_hoa.jpg

 
Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:33 | Mục: Tâm sự!!!!!
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (2) | Viết nhận xét
20.6.2009

" Sống là không chờ đợi "

photo

Tự hỏi bản thân "Mình tạo ra blog để làm gì" và rồi gặm nhấm với câu hỏi ấy, bởi mình cũng chẳng biết mục đích cụ thể khi tạo ra cho chính mình một không gian mới. Uh, thì đó cũng là một câu trả lời rồi đó thôi! Blog là một không gian để thể hiện, có thể là mình- con người thực, vẫn nguyên vẹn như đời thường; có thể là một góc sâu trong tâm thảm không thể bày tỏ ra; và dĩ nhiên blog cũng là một không gian hoàn mới mẻ cho một "mặt khác" trong một con người;...
Với tôi thì sao? Tôi là ai trong thế giới đa dạng ấy? Là chính tôi hay một con người khác?

Như thế mới biết, ta cần những giây phút tự ngẫm biết bao...

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:24 | Mục: Tâm sự!!!!!
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (2) | Viết nhận xét
29.5.2009

Tôi - cô gái 25 tuổi chẳng có gì trong tay cả. Mẹ tôi thường nói " ngày xưa ở tuổi này Mẹ đã là phụ nữ 2 con ( đã sinh ra tôi ) "- 25 tuổi chưa phải già nhưng không còn trẻ nữa. Theo Tôi nhận xét chính mình, Tôi chưa xứng với cái tuổi 25 về tất cả ( hình dáng, tính tình, sự nghiệp ). Người ta nói  người nhỏ con thì trẻ lâu do nhỏ con nên nhìn tôi ko " xứng" với tuổi 25 ( nếu được đổi Tôi rất rất muốn đổi để già hơn nhưng cao hơn ( hehe )), còn tính tình tôi hả Tôi chẳng thấy mình hợp với tình của  người lớn, tôi là người đa tính cách ( theo nhận xét của tôi ). Nếu nói Tôi  " hiền" cũng đúng, " dữ " đúng luôn, " vui vẻ " chính xác luôn, "ít nói khó chịu " không sai. Đôi lúc Tôi yếu đuối, mít ướt nhưng Tôi cũng có tính khí của con trai đấy ( .... ), quan điểm của Tôi là " có trách nhiệm với lời nói và việc làm của mình ", nếu xét thấy mình không thể có trách nhiệm thì stop nha. Có lẽ ai cũng như vậy hết đúng không. Tôi là đứa con gái " không thích trách nhiệm " do vậy Tôi ko thích " làm người lớn ". Tương lai của Tôi àh, có hàng tá người bằng tuổi Tôi hơn Tôi rất nhiều, Tôi phải ngượng mô và ganh tỵ với họ đấy chứ ( * _ * ).

Năm vừa rồi Tôi về quê hợp mặt cùng các bạn Tôi, Tôi hạnh diên cho rằng mình " sáng giá " nhất ( không biết đó có phải là ý nghĩ tự an ủi mình không, bản tính cao ngạo trong tôi cảm thấy vui vì điều này ). Bạn biết sao Tôi cho rằng mình " sáng giá " không ?, Vì các bạn gái cùng lớp Tôi điều có gia đình cả ( hay ít nhất cũng có chồng tương lai kề bên ), Tôi sáng giá vì Tôi chẳng có ai ( sẽ là mục tiêu of các anh chàng độc thân cùng lớp ). Bạn biết đấy con gái cũng không khác con trai thích chinh phục, Tôi thích thế thôi chứ tất nhiên nếu được thì Tôi đã quen 1 chàng nào đó cùng lớp rồi ( * _ * )

Những đứa bạn thân of Tôi đều có gia đình cả. Đầu năm sau đứa bạn thân cuối cùng của Tôi cũng " theo chồng bỏ lại Tôi ", Chị gái Tôi cũng sắp lấy chồng, Tôi ko biết mình nên vui hay buồn. Một chút ích kỹ Tôi không muốn họ lấy chồng, vì họ sẽ không còn thời gian dành cho Tôi như trước. Chị Tôi lấy chồng,  sẽ theo chồng, Tôi sẽ là con gái lớn trong nhà. Mỗi Tết về nhà Tôi không có dành thời gian đi chơi như trước, Tôi không được ỷ lại việc cho chị Tôi như trước, Tôi không được đi chơi từ sáng đến tối mịt mới về nhà như trước. Bạn thấy Tôi ích kỷ và trẻ con phải không? Không !!!, Tôi cũng biết nghĩ đó chứ, lấy chồng là trở thành người lớn, phải có trách nhiệm, phải biết cách sống với gia đình bên chồng, phải làm vợ làm dâu, phải chăm sóc gia đình, phải đối mặt với hàng tá người lạ mà họ là những người đang theo dõi xem xét mình, Tôi sợ chị Tôi khổ. Chưa kẻ đến chồng mình - người thân duy nhất trong 1 " bộ lạc" lạ, người mình tin tưởng và trao gởi cả đời, chưa kẻ nhmình gởi nhầm đối tượng thì sao ( khổ cđời ) , ...Với Tôi lấy chồng là một đều lớn lao và khủng khiếp ...

25 tuổi Tôi chẳng có gì trong tay, Tôi nghĩ đến Mẹ " sao Mẹ tài quá vậy ? ". Mẹ tôi đã có sự nghiệp riêng của mình, có 1 gia đình nhỏ.

Tôi, có những giây phút đam mê đến cháy lòng.
Tôi, có những giây phút thẫn thờ đến kỳ lạ.
Tôi, có những giây phút nạp đầy năng lượng.
Và tôi, có những khoảnh khắc trống không...

25 tuổi, quá già cho những biến chuyển cảm xúc và tình cảm bồng bột như thế. 
25 tuổi, quá già để dễ dàng bị tác động bởi khách quan đến vậy.
25 tuổi, quá già cho những nắng mưa hờn dỗi tầm thường!
25 tuổi, quá già để khát khao.

25 tuổi, quá già để được hỏi "đã có người yêu chưa?"
25 tuổi, quá già cho những quyết định thay đổi cuộc sống.
25 tuổi, quá già để biết thể nào là một tình yêu.

Người ta vẫn thường lấy tuổi làm thước đo độ chín chắn của một ai đó.
25 tuổi, độ tuổi đã chín chắn, chín đến mùi để bắt đầu một công việc, sự nghiệp, gia đình...
- Bao giờ lấy chồng?
- Lấy chồng cực lắm! hay lấy chồng sướng lắm!

- Lấy chồng là sống chung với một người nào đó được gọi là chồng.
- Lấy chồng là hằng ngày một lần thì phải một tuần hai lần, giặt đến máy bị quá tải, mặc cho sào quần áo quằn quại kêu la (vì nặng-kinh nghiệm giặt quần áo cho ba và em trai).
- Lấy chống là phải chia đôi cái chăn. Nếu ta có thói quen quấn chăn quanh người thi có nhiều khả năng sẽ nằm co ro vì sẽ có một anh chồng cũng thế.
- Lấy chồng là phải chia đôi chiếc giường. Nếu ta thích nằm lăn lóc tối ngủ hướng đông sáng dậy hướng tây (đôi khi là nam hay bắc không biết) thì ta sẽ bị rơi xuống đất vì bây giờ chỉ còn một nửa, té là chắc.
- Lấy chồng là chia đôi toilet, chia đôi tủ quần áo (hy vọng anh chồng của ta sẽ mua cho ta một cái thật to, vì thực tình mà nói đó là tài sản "to lớn " nhất của ta hiện giờ)
- Lấy chồng là phải từ bỏ tập phim yêu thích nếu chồng "yêu" muốn đi ngủ.
- Lấy chồng là phải giảm mỡ, là phải thể dục, là vòng 1, vòng 2 vòng 3 và vòng 4-5 gì đó: vòng 1 như Jordan, vòng 2 như Megan Fox... Lấy chồng là phải ăn kiêng, phải đẹp như diễn viên, là đứng đắn ở bên ngoài nhưng phải lẳng lơ ở nhà.
- Lấy chồng là phải thùy mị nữ tính nhưng không được quá yếu đuối dựa dẫm.
- Lấy chồng là 6pm có mặt ở nhà nấu cơm, đợi cơm chồng 11pm vẫn đang làm ăn với "đối tác" ở nhà hàng ABC với cô thư ký XYZ nào đó!
- Lấy chồng là có biết bao việc phải lo, phải nghỉ: trách nhiệm và yêu thương.

"Lấy chống khó thật!" - "Uhm, lấy chồng không khó, nhưng làm sao để được chồng yêu thương tôn trọng lại càng khó hơn".
"Khó quá thì lấy làm gì?" - "Khó quá nhưng càng khó thì con người càng tò mò và thích thú".
"Vậy đến khi nào con người mới đủ độ chín chắn để hy sinh nhiều đến thế chì vì một người được gọi là chồng?" - "Đến khi người ta chịu quá đủ đau đớn trong cuộc đời, và lúc đó những khó khăn kia chỉ là hạt cát không làm bàn chân đã chai sạm bị đau đớn nữa!"
"Thế à?" - "Cuộc đời đáng sợ đến thế cơ à?"
"Ừ, đáng sợ lắm! Vì nó lấy đi niềm tin, sự tự hào và lòng kiêu hãnh của một con người. Chỉ đến khi ta đã hoàn toàn kiệt quệ thì nó mới buông tha" - "Thế thì buồn quá nhỉ?"
"Ừ, buồn mới là đời!"

Tôi - 25 tuổi, với những triết lý cuộc sống của riêng tôi. 25 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cơ hội, với mọi người.
Tôi - 25 tuổi, với những triết lý què quặt, nhưng luôn tự cho đó là lớn lao, bởi một lý do, 25 tuổi đã đủ già nhưng tôi - 25 tuổi vẫn chưa đủ chín chắn

"Người như thế mà không có người yêu!"
"Đến tuổi đó mà vẫn chưa có người yêu!"
"Người khó tính quá nên không yêu ai!"
"Người cao quá nên không ai với!"
....
Chỉ có mình tôi biết một lý do: "Tôi chưa đủ độ già cho một thay đổi trong cuộc đời!"

 

 

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:50 | Mục: Tâm sự!!!!!
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (2) | Viết nhận xét
8.8.2008

TQV !

“Trời không rơi một hạt mưa, nhưng em thì lại rơi rất nhiều nước mắt. Em đang khóc, khóc cho em, khóc vì anh và khóc cho tình yêu của chúng mình”

Mình đã chia tay nhau thật rồi. Em nên chấp nhận sự thật này . Và em lại là em. Anh là anh, chúng ta chẳng có một mối ràng buộc nào cả, bạn bè cũng không luôn.

Chúng ta quen nhau bao lâu rồi, chắc anh chẳng nhớ đâu, em thì nhớ đấy. Em biết anh từ hồi mình ôn thi tốt nghiệp lớp 9 ( lúc đó anh chẳng là mối quan tâm của em đâu) hihi. Và khi em thích anh và đồng ý làm bạn gái anh bắt đầu vào tháng 12/2002, bắt đầu vào học kỳ  II lớp 12 ( đến giờ khá lâu anh nhỉ ), lúc đó em chỉ thích a và nghĩ rất đơn giản rằng muốn mình «huấn luyện» a thành người sống tốt hơn, và chuyện này với e cũng chẳng ảnh hưởng gì cả, nếu a tốt hơn thì em rất hãnh diện, và dần dần em yêu a lúc nào cũng chẳng hay, điều bất ngờ rất tình cảm e dành cho a còn lớn hơn a dành cho e. Em cũng không ngờ rằng cuộc đời mình rẻ sang hướng khác bắt đầu từ đây. Đến bây giờ em cũng không hiểu « tại sao mình yêu anh nhiều đến thế ?».Định mệnh đã sắp đặt em ngồi cùng bàn với anh- chính là cô giáo của mình, chẳng ai ngờ rằng chính điều đó đưa anh đến gần em hơn. Anh cũng biết mà, lúc đó em rất khó gần, em không hòa đồng, em kô thích con trai nhưng khi sắp từ giã tuổi học trò em cởi mở hơn, hòa đồng hơn (điều này cũng góp phần đưa a đến gần e hơn).Từ khi trái tim mình biết yêu việc học của em sa sút hẵn, thầy cô giáo điều buồn vì em( tuy nhiên em vẫn duy trì phảy đứng đầu lớp ).Tự lừa dối mọi người kô phải do tình yêu gây ra nhưng em kô lừa được chính mình rằng đó là nguyên nhân chính, e khóc nhiều vì a. Mỗi tối e điều gọi điện qua nhà a, không nghe ai bắt máy là e rất buồn «a lại kô nghe lời e, a kô ở nhà học bài, a đi chơi». Để a kô thể đi chơi hay bị bạn bè lôi kéo e đến nhà học bài cùng a mỗi tối. Cũng vì chuyện học sa sút em không thực hiện được mong muốn của mình là đặc chân vào trường ĐH ( nên giờ em đang cố gắng để làm điều đó ). Em đến với anh bằng trái tim của 1 cô bé mới lớn, chưa hình dung tình yêu có vị gì cả, còn anh thì sao ? 1 đứa con trai bất cần, lì lợm, nông nỗi,..nhưng em luôn tin anh, tin anh cũng chính là tin chính em, tin tình yêu của em. Khi bạn bè và thầy cô biết em quen anh, ai cũng rất ngạc nhiên. Cô giaó đã gọi em ra nói chuyện, cô bảo em khuyên anh học hành tốt hơn. Từ khi đồng ý làm bạn gái anh em đã tự giao cho mình trách nhiệm này mà, vì thế em thấy đau lòng khi anh bị ai đó phiền trách.

Nhìn lại thời gian chúng ta quen nhau thì thấy dài quá phải không anh, tuy nhiên nó không kéo dài liên tục vậy. Em từng rất đau khi anh nói chia tay hồi tháng 7/2004, chúng ta không gặp nhau nguyên cả 1 mùa hè. Anh còn nhớ chứ ? Rồi đến tháng 11/2006, chúng ta không gặp nhau nữa đúng vào ngày sinh nhật em. Anh biết không, chưa bao giờ em có 1 ngày SN tồi tệ như vậy cả. SN em anh đưa em đi ăn đám giỗ em của bạn anh, sau một 1 hồi nhậu với bạn bè, anh để em lại nhà bạn anh để đi " tăng " 2 cùng bạn. Em cũng không ngờ rằng anh đi mát sa ( em biết sau này thôi, không phải anh nói mà tình cờ em biết qua các bạn anh ), (em chưa đi bao giờ nhưng em biết nó không trong sạch gì mấy), đến tối a mới ghé chở em về, lúc đó a đã say chẳng biết gì cả. E chẳng ngờ rằng người em tin yêu lại như thế với em. Và nhiều chuyện khác nữa là lý do em nói lời chia tay. Thật sự em rất đau. Đó là quãng thời gian thật kinh khủng với em, em cũng kô ngờ rằng sau bấy nhiêu thời gian đó em đã và đang trở lại những khoảng khắc đó.

Và mới đây, em không gặp anh từ ngày 26/4/2008, em biết đây là con đường em chọn nên phải chịu hậu quả như vậy, Tất cả mọi việc em làm cuối cùng nhận được gì hả ? Sự căm ghét, xem thường từ anh. Anh xem em còn thua 1 người xa lạ, a chẳng thèm quam tâm xem em sống như thế nào ( điều này tại sao em không thể làm được. Thật sự một thời gian mà không gặp anh, không biết được anh sống thế nào thì em không thể chịu nỗi. Nhiều lúc lấy hết can đảm em mới dám gọi cho anh nhưng mỗi lần như thế lại càng làm em đau, anh còn không thèm nghe máy em gọi nữa cơ mà, biết thế nhưng tại sao em luôn làm mình đau vậy). Tại sao a kô thèm tìm hiểu xem tại sao e lại làm như vậy, tại sao e lại đi đến quyết định như vậy chứ. Em đã suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định, em kô còn sự lựa chọn nào khác. Anh kô nghĩ xem tại sao 1 đứa con gái trong hạnh phúc và vui vẻ khi yêu và được yêu lại chọn con đường mà người gánh chịu hết là mình chứ. Khi không đang vui vẻ hạnh phúc lại đi chọn con đường đó để mình đau khổ và nó sẽ là 1 nỗi day dứt nó sẽ đi theo mãi đến hết cuộc đời . Anh kô thấy những gì em nhận được bây giờ là bất công với e vậy sao. Thậm chí anh chẳng cho em nói, a kô cần quan tâm đến điều đó. Cứ mỗi lần a gặp khó khăn trong cuộc sống là a luôn tỏ ra chán chường. Anh chẳng bao giờ nói với em cả và a cũng chẳng cần quan tâm những khó khăn, những chuyện buồn phiền em gặp phải trong cuộc sống cũng như chia sẻ với em những điều đó. Người ta bảo tình yêu nhiều nước mắt là tình yêu mang lại nhiều hạnh phúc. Em không biết. Bởi vì nước mắt hay nụ cười, thì cũng chỉ mình em biết. Có bao giờ anh cảm nhận và hiểu được lòng em đâu.

Thời gian chúng mình chia tay, là khoảng thời gian em sống trong nước mắt. Với mọi người xung quanh, em vẫn như không có chuyện gì, vẫn sống bình thản, vẫn nói, vẫn cười và  hay hát. Thậm chí có người còn bảo hình như em đang có tình yêu vì họ thấy em vui vẻ hơn trước nhưng họ kô biết rằng em đang đau đấy chứ.Khi chỉ có một mình, em không thể kìm chế nổi, em đã khóc rất nhiều, tưởng như không còn nước mắt để mà khóc nữa. Nhiều lúc em không biết mình phải bắt đầu lại từ đâu, phải sống như thế nào. Em không biết như thế nào em mới thôi buồn và suy nghĩ. Càng nghĩ em càng kô cam tâm , e kô hiểu nỗi tại sao a nỡ đối xử với em như vậy, a có thể gọi điện nhấn tin, nói chuyện vu vơ với 1 người mình chưa quen biết nhưng a lại ko làm những việc đó với em, a xóa hẵn em trong anh, thậm chí a chẳng cần nghe điện thoại của em.

Bấy lâu em vẫn nghĩ đơn giản một điều rằng, người con gái chỉ cần ngoan, hiền, biết đối nhân xử thế, biết chia sẻ và có một tình yêu chân thành là có thể đem lại hạnh phúc cho người mình yêu. Nhưng em đã nhầm, bởi với anh những thứ đó chỉ là vô nghĩa.

Có lẽ em quá ngây thơ, quen nhìn đời với một màu hồng. Nhưng giờ anh và cuộc sồng bây giờ đã cho em thấy, đời còn có cả màu đen. Sự thơ ngây, ngốc nghếch của em đã phải trả giá. Em không muốn níu kéo những gì không thể là của mình. Em chỉ muốn chúng mình nói chuyện với nhau, em muốn anh đối diện với em, thể hiện mình là một người đàn ông có trách nhiệm. Nhưng lại một lần nữa em nhầm. Hành động của anh không chứng tỏ anh là một người đã trưởng thành

Tất cả những điều em nói trên, toàn là trách móc anh làm như em không có lỗi trong tất cả mọi chuyện sao? Kô, Em cũng có lỗi trong chuyện của mình chứ. Lỗi của em là yêu a nhưng kô chịu hiểu anh, không thông cảm cho anh, lỗi của em là đứa con gái quá nhạy cảm hay buồn hay tủi, hay nghĩ vẫn vơ. Và lỗi lầm lớn nhất em tự đào hố chôn tình yêu của chính mình là quyết định của em nhưng không thông qua anh và khi cho biết điều đó trong lúc a đang có chuyện buồn. Lần đầu tiên nhìn thấy a những giọt nước mắt của a, e thấy mình độc ác và nhẫn tâm với anh. Những giọt nước mắt đó sẽ đi theo em mỗi ngày cũng như việc làm của em vậy. “Em xin lỗi, xin lỗi a của e”, hãy hiểu cho em, vì đó là lựa chọn duy nhất của em.

Nếu mai này anh có yêu một ai khác, đừng bao giờ đưa người ta đến nơi mà mình đã từng hạnh phúc. Những nơi mà em tình cờ đi ngang nó làm em nhói đau vì làm em nhớ lại tình yêu của em. Một tình yêu chân thành, kô vụ lợi hay toan tính và e biết nếu sau này em có yêu ai đó nhưng sẽ chẳng bao giờ em yêu như em đã từng yêu anh. “Bi kịch lớn nhất của con người không phải là cái chết của con người mà là cái chết của tình yêu”, anh biết không? em đã và đang nếm nó đấy (tuy nhiên em vẫn may mắn là em còn tình yêu thương của Ba Má Chị và em trai em). Anh từng nói “Hãy cười lên rồi sẽ quên tất cả”, em đã và đang làm thế đấy chứ nhưng em chẳng thế nào quên được, em cũng thử hẹn hò với người khác nhưng sao khi đi với họ em luôn nghĩ về anh, tại sao họ quan tâm em thế còn anh, anh lại đổi xử với em như vậy, em kô cam tâm anh ạ.

Dù sao em cũng cảm ơn anh vì có thể anh là người duy nhất cho em biết cảm giác yêu thật sự. Không biết suốt đời này em có tìm lại được cảm giác yêu thương với ai như với anh không? Em chỉ mong anh một điều, anh hãy tôn trọng em, tôn trọng anh, hãy trân trọng những gì mình đang có, hãy yêu thương bản thân mình và sống thật tốt.

                                                       " LYX "

“Trong tình yêu, nên làm thế nào thì tốt? Tin vừa đủ, yêu vừa đủ, hạnh phúc và đau khổ vừa đủ hay đặt trọn niềm tin để đưa nhau đến đỉnh cao của hạnh phúc và rồi vụn vỡ, không còn gì bấu víu khi tình yêu ra đi? “

01-16.gif 

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 04:26 | Mục: Tâm sự!!!!!
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (1) | Viết nhận xét
27.5.2008

   Nếu em là anh, em sẽ không bao giờ xoá bỏ những tin nhắn mà anh gửi cho em. Em sẽ không sợ nếu ai đó đọc được vì em đã và đang có một tình yêu đúng nghĩa. Em sẽ lưu giữ mãi những tin nhắn đó, để mỗi khi không được bên cạnh anh em lại mở lên đọc lại, để lại tìm thấy nụ cười trên môi em. Em sẵn sàng delete tin nhắn của bất kì ai khác nhưng em luôn trân trọng những tin nhắn của anh, cho dù đó là những tin nhắn làm em buồn, nhưng em vẫn giữ lại chỉ đơn giản vì đó là tin nhắn của anh.

   Nếu em là anh, em sẽ hiểu được cảm giác chờ đợi sẽ khiến tim em ngạt thở đến thế nào. Em sẽ hiểu được cảm giác lòng mình ấm áp lạ thường khi nhận được tin nhắn reply của anh, cho dù đó là một tin nhắn hết sức ngắn gọn và cộc lốc. Nhưng nó đủ sức đốt lên ngọn lửa sưởi ấm trái tim em..

    Nếu em là anh, em chẳng bao giờ làm anh phải buồn phải khóc vì mình cả,  em sẽ luôn quan tâm đến anh và làm mọi việc vì anh, vì tương lai của chúng mình. Và sẽ là chỗ dựa vững chãi nhất của anh.

     Nếu em là anh, em sẽ tâm sự mọi việc cho anh nghe. Em sẽ không nở để em anh một mình  về trên đoạn đường dài.

    Nếu em là anh em sẵn sàng tha mọi lỗi lầm anh mắc phải mà điều đó xuất phát từ yêu em mà ra.

     Nếu em là anh, em sẽ trân trọng giây phút ta bên nhau, và mong thời gian đó dài ra.

    Nếu em là anh, em sẽ hạnh phúc lắm vì những quan tâm dù nhỏ nhặt nhất từ anh.

    Nếu em là anh, em sẽ quam tâm chăm sóc yêu thương anh nhiều hơn vì biết em đang sống xa gia đình mình và hiểu ăn cơm cùng gia đình quan trọng thế nào với em.

    Và vì em chẳng thể bao giờ là anh nên anh cũng chẳng thể hiểu cảm giác của em

    Và như thế chúng ta lại chia tay226116162_cf5bb14657_o.jpg ....... Cuối cùng em vẫn lại là em. Một cô bé trước mắt mọi người luôn cười vui vẻ, một cô bé mạnh mẽ, luôn giấu kín tâm sự của mình nhưng tận sâu thẫm ... là một bé con cô đơn hay tủi hay khóc ,thèm biết bao sự quan tâm chăm sóc ,...tại sao anh không biết điều đó chứ. Đơn giản vì anh hết yêu em.

   

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:13 | Mục: Tâm sự!!!!!
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét