12.9.2009

Cuốn đi...

Hỏi gió ơi, tình em có mong manh?

Quá khứ anh là những ám ảnh dài.

Em vỗ về, ngày nối ngày thăm thẳm.

Mà lòng anh vẫn chẳng thể phôi phai

Có thể dừng lại một lần thôi

Chẳng riêng anh, nỗi đau là có thực

Ru đi anh ký ức ngày xưa ấy

Xin đừng dậy sóng giữa tình ta

Anh chở che, cả em và ngày qua ...

Anh đợi chờ là em hay chăng phải ?

Em nói yêu mà lòng anh khắc khoải...

Đợi suốt đời hoài vọng cố nhân xưa ...

Thôi cũng đành giữa hờn dỗi, suy tư

Gió cuốn đi.. ! Quá khứ và hoài niệm

Gió cuốn đi ... ! Cả nỗi lòng chất chứa...

Cho em thanh thản vui vẻ sống...

---- o0o ---- 

 

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:28 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (1) | Viết nhận xét
27.6.2009

" Sống là không chờ đợi "

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

Dew đã bước vào cuộc đời tôi.

Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.

Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.

Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.

Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.

Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.

Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.

Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.

Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.

“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.

Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.

Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.

Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.

Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.

Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

 

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:09 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
21.2.2009
Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 01:19 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
21.2.2009

Sao Băng

Người ta nói mỗi khi nhìn thấy chúng
Hãy ước lên một điều giữ bấy lâu
Chuyện xảy ra sẽ trở thành hiện thực
Điều kì diệu sẽ ở mãi nơi đâu

Nhưng ta biết nhiều khi là hoang tưởng
Chỉ là chuyện đồn đại quá vu vơ
Ấy mà ta vẫn viết nên vần thơ
Có Sao Băng và ta thầm nguyện ước

Rồi ai ai cũng muốn mình được trước
Thế thì Sao Băng mệt quá biết làm sao
Rồi Sao Băng từ nay không linh nghiệm
Chỉ vụt qua lóe sáng cả bầu trời

Và một người cũng như ngôi sao ấy
Cũng lạnh lùng cũng chẳng thiết lung linh
Vì con tim người ấy chưa rung động
Nhìn xa xăm mà chỉ có vô hình.

Sao chổi

Khi xưa mẹ kể có sao chổi
Bay trên trời mỗi lúc nó đổi ngôi
Con ngây thơ nhìn lên và hét toáng
Ôi sao kia nó cứ đẹp thôi rồi

Khi con lớn con lại nhìn nó tiếp
Nhưng giờ này sao ở tận nơi đâu
Một bên sao một bên chổi dưới đất
Sự suy tư ngốc nghếch đến buồn cười

Và con biết gia đình mình cũng vậy
Có điều gì khiến cho nó "đổi ngôi"
Để cho bố đưa hồn sao đi mất
Và mẹ ơi mẹ giữ lại "chổi" rồi

Nay con biết con chẳng cần sao chổi
Vì cuộc đời con chỉ có mẹ thôi
Cầm chổi lên và mỉm cười với mẹ
Mẹ là ngôi sao chổi đẹp thôi rồi!!!

-----------

Sao bắc đẩu

Có ngôi sao bắc đẩu lóe qua trời
Mình la hét như một thằng dở hơi
Cái gì kia sao mà lạ thế chứ
Mới đầu tiên mình gặp ở trên đời

Mình hỏi mẹ cái đấy nó ở đâu
Mẹ bảo rằng chỉ khi có mưa ngâu
Và 6 ngôi sao trên trời cùng lóe sáng
Bắc đổi tinh sẽ đến sáng trên đầu

À bây giờ thì mình đã gần hiểu
Tại làm sao người ấy vẫn lặng thinh
Cũng giống như Sao bắc đẩu tinh
Chưa đến thổ lộ hết lòng mình.

---------

Sao Ngưu Lang - Chức Nữ

Từ xa xưa truyền lại một câu chuyện
Có hai người muốn được mãi yêu nhau
Nhưng tại sao mà chẳng hiểu vì đâu
Cứ mỗi năm chỉ một lần gặp mặt

Dải ngân hà vì thế mãi về sau
Được thay bằng cây cầu toàn đầu quạ
Nó lung linh tỏa muôn ngàn ánh sáng
Để hai người cứ thế bước đi qua

Rồi mỗi đêm ta lại nhìn sao sáng
Giá mà ta được có cái cầu kia
Ta sẽ bắc sang tận nơi bên ấy
Để hai ta sẽ mãi không chia lìa

---------

Sao đổi ngôi

Làm gì có sao nào tên đổi ngôi
Người ta thích thì gọi nó thế thôi
Bởi mỗi khi ngôi sao nó biến dạng
Thì như thế nghĩa là đổi ngôi rồi

Nhưng nhiều khi ta lại thật sai lầm
Chỉ nghĩ thế mà chẳng chút trầm ngâm
Từ nơi này sao vụt đi nơi khác
Hóa ra sao nó lại bị hâm hâm

Và cuối cùng chỉ một mình ta hiểu
Ngôi sao kia nó tên là đổi ngôi
Vì người kia không còn yêu ta nữa
Cứ như sao không yêu nữa thế thôi.

--------

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:51 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
26.9.2008
Cứ hỏi lòng vì sao.....

 Vì sao em yêu anh...?

 Để nỗi buồn xâm lấn cả tâm hồn

 Em chăng thể trả lời được

 Nhưng em biết yêu là không trọn vẹn

 Bởi tình yêu anh mang đến

 Thật nhiều nước mắt....

 Thật nhiều  ấm áp lẫn nồng nàn bờ môi

  Và cũng ngọt ngào đến từng hơi thở phải không anh ....!

 Tình yêu ta xa cách

 Em muốn có anh mãi trong từng phút giây

 Nhưng anh hỡi em nào co được....

 Tình yêu và anh làm tim em loạn nhịp

 Và cũng làm nó yếu ớt...xanh xao

 Hạnh phúc đến từ nơi anh

 Và cũng từ anh nỗi buồn đau tê tái

 Em mĩm cười đón nhận

 Dẫu cái tình yêu ây không bình yên

 Em nghĩ mình sẽ vượt qua

Nhưng đã quá sức nơi trái tim bé nhỏ

 Những đắng cay thường tình ấy

 Đã làm em lung lay

 Em yêu anh là bất tận

 Và cũng là bất lực.....xót xa !

 Bài này buồn quá phải không các bạn?! Tuy nhiên nó cũng chỉ là 1 bài thơ tình thôi hi vọng các bạn đừng buồn theo nó hả !

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 08:39 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
20.8.2008

Nếu có một ngày anh nói xa em

Trái đất sẽ ngừng quay mùa xuân không trở lại

Chỉ còn đây một mình em đơn l

Bơ vơ giữa dòng người, bơ vơ giữa đêm đông

Nếu có một ngày anh nhắc đến chia tay

Em không khóc như những lần hờn dỗi

Em chỉ trách sao mùa đông đến vội

Để biết rằng sẽ mãi mãi mất anh

Và có một lần anh nói mãi yêu em

Em cũng không vui như những lần trước nữa

Vì em biết trước tình anh là gió thoảng

Và trái tim em không rung động hai lần

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:44 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
5.7.2008

 

01-6.gif

Biết rằng không thể nhớ mong

Yêu đương chỉ bận thêm lòng mà thôi

Mà sao ánh mắt nụ cười

Vẫn không quên được hỡi người tôi yêu

Mà sao sớm sớm chiều chiều

Lòng tôi vẫn nhớ mong nhiều đến ai

Mà sao những giấc chiêm bao

Hình ai vẫn cứ đi vào giấc mơ

Người vào cả những vần thơ

Trời ơi biết đến bao giờ cho quên

Giá mà những phút đầu tiên

Gặp nhau đừng hỏi, đừng quen đừng gần

Như người xa lạ đừng thân

Hoặc dù chỉ gặp một lần rồi xa

Như làn hương thoảng bay qua

Thì đâu đến nỗi lòng ta nhớ hoài

Đó gần như tâm trạng lúc này của Tôi

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:11 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
10.6.2008
  Cuộc sống đôi khi phải chấp nhận những sự thật mà mình không muốn nghe. Em sẽ chấp nhận nó, chấp nhận sự thật anh đã không còn yêu như thuở ban đầu. Tạm biệt anh. Em sẽ quên

    Quên đi em cái thuở ban đầu

    Quên đi em những hồn nhiên khờ dại

    Quên đi em những lời yêu ngày đó

    Quên đi em những kỷ niêm tình buồn

    Nhớ chi em khi tình yêu đã hết

    Nhớ chi em khi tình chết theo người

    Nhớ chi em cho lệ ướt hoen mi

    Nhớ chi em cho thêm sầu thêm khổ

    Quên đi em những nụ hôn nồng cháy

    Quên đi em những lời nói ngọt ngào

    Quên đi em những lời hứa đầu môi

    Quên đi em những đêm dài mong nhớ

    Nhớ chi em người đã xa em rồi

    Nhớ chi em người đã say tình mới

    Nhớ chi em người lạnh lùng hờ hững

    Nhớ chi em người chẳng nhớ em đâu

 Đây là bài viết dành cho các bạn gái đang đau buồn vì "tình yêu đã ra đi " Linh hi vọng nó giúp ích cho các bạn

 Và nó cũng là mong muốn của chính người đăng

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 04:34 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
29.5.2008

Em không còn khóc nữa đâu anh

Giọt nước mắt vô duyên trong dòng đời hối hả

Con đường xưa đã chia về hai ngã

Tiếc nuối làm chi cho đau trái tim em

Đã biết rằng mình chẳng thể bên nhau

Em không muốn hoài niệm thêm nhiều nữa

Anh đã quên em dễ dàng thanh thản thế ?

Em khóc làm chi vô nghĩa phải không anh ?

Tại sao em chẳng thể quên được anh

Em vẫn nhớ nhung cầu nguyện anh hạnh phúc

Đôi khi trái tim vẫn thầm mong có lúc

Trên mọi nẻo đường được gặp lại anh

 

 

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:17 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
12.4.2008

Rồi mai này anh sẽ quên em
Cô gái nhỏ thương anh nhiều biết mấy
Trước mặt anh em kiêu kỳ là vậy
Để đêm về nước mắt ướt nhòe mi…
 
Rồi mai này khi đã chia ly
Tên em sẽ chìm vào trong trăm ngàn tên khác
Như một vật dư thừa anh vô tình đánh mất
Trong cuộc đời chẳng thiếu sự lỡ tay.
 
Rồi mai này -  ừ mai này đây
Sẽ có một người nâng cho em từng bước
Dạy em biết đặt niềm tin vào phía trước
Vào con người, sức mạnh tình yêu.
 
Người ấy dù mạnh mẽ đến bao nhiêu
Dù biết nhịn, biết chiều khi em ngã
Người ấy dù sau này biết làm tất cả
Em vẫn chẳng quên rằng đó không phải là anh…

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:19 | Mục: Thơ Tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét