Mười tám tuổi, ngoài vẻ ngoài xinh đẹp, vui tươi, ít ai biết được tôi luôn ghê sợ sự lạnh lẽo trong ngôi nhà mình đến mức nào. Ba mẹ tôi đã ngủ riêng 6 năm nay, dù vẫn ở cùng nhà, ăn cùng mâm. Họ không dám ly dị là vì cả hai còn chức quyền, có nhiều người trọng vọng.
Tôi đã trượt quá xa sau những lần “cứu net”.

Tôi đã trượt quá xa sau những lần “cứu net”

Batôi có bồ, có con riêng. Mẹ tôi cũng có bồ. Trước mặt mọi người, họ vẫnlà vợ chồng hạnh phúc. Tôi như chết chìm trong bầu không khí giả tạođó. Nhiều hôm đi học thêm về, nhìn căn nhà  không một bóng người, cáicầu thang âm u hun hút mà lạnh sống lưng. Mỗi lần như thế, tôi lại khóacửa, đi loanh quanh đâu đó hoặc chui vào quán nét mặc dù vi tính nhàmình cũng nối mạng.

 

Trênmạng, tôi có những người bạn thuộc mọi thành phần. Tôi có thể thoải máitâm sự với họ những nỗi buồn chán của tôi và cũng nghe họ kể về cuộcsống của mình. Dần dà cuộc sống  trên mạng đã khiến tôi vui hơn cuộc đờithực.

 

Mộtlần đi học thêm về, nhìn căn nhà  không ánh đèn, đóng cửa tối thui, tôibuồn bã quay bước. Tấp vào quán chat  quen, tôi lên mạng và kêu buồn vớimột vài người. Một cô bạn có nick  buom_dem liền rủ tôi đi chơi.Buom_dem tên thật là Quỳnh, cũng như tôi: buồn chán và thất vọng. Côbạn hay kể cho tôi nghe những câu chuyện về những lần đi chơi đêm, uốngrượu ngoài bãi sông Hồng, đi hát  đi chơi thâu đêm, chán thì vào nhànghỉ và rủ tôi tham gia.

 

Quábuồn chán, u uất và muốn trả đũa bố mẹ, tôi đồng ý. 10 phút sau, Quỳnhđến chỗ tôi cùng 2 cậu con trai  mặc rất sành điệu, trả tiền net  cho tôirồi lôi ào tôi lên xe.

 

Đólà cuộc đi chơi vui nhất mà tôi từng tham gia. Chúng tôi  phóng như điêntrên đường, vượt đèn đỏ, đua cùng nhau rồi cuối cùng chui vào một bar,tôi được thoả thích uống rượu, thỏa thích khóc, thỏa thích quăng quậtnhững thứ cốc chén, chai lọ xuống nền nhà.

 

Quánửa đêm, khi tôi đã thấm mệt và say mềm, anh chàng  chở tôi thì thầm:Mình đi ngủ nhé. Tôi theo chân vào nhà trọ, ngoan ngoãn theo anh ta vàophòng. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi bắt xe ôm  về nhà, bà quản gia bảo đêmqua bố mẹ tôi cũng không về.

 

Nhữngcuộc đi chơi cùng Quỳnh khiến tôi như bị bỏ bùa. Tôi nói dối đi họcthêm, xin ngủ ở nhà bạn rồi bắt xe sang chỗ Quỳnh. Cả hai chúng tôichat chit thâu đêm, tôi vào room  mà Quỳnh hay vào với cái nick  hoademmà Quỳnh lập cho để chat.

 

Quỳnhcòn dặn tôi phải bảo hết tiền trả rồi và nếu có anh chàng  nào muốn “trảhộ” thì phải đòi xem webcam, nếu đẹp trai thì mới đồng ý. Quỳnh cũngbắt tôi cởi bớt cúc áo và bật webcam. Những cô gái  ngồi quanh tôi cônào cũng ăn mặc  hở hang, có người còn cố cúi thật thấp để khoe ngực,gác cả chân lên bàn.

 

Banđầu tôi ngại nhưng rồi những lời khen ngợi ngọt ngào của bạn chat  bênkia khiến tôi vui. Và cuối cùng, bao giờ cả tôi và Quỳnh cũng chọn haianh chàng đẹp trai nhất để đi chơi đêm.

 

Nhữngcuộc vui ngày càng dày hơn. Mỗi lúc tôi càng thấy yêu thích cuộc sốngtự do phóng khoáng này. Tôi có thể uống, tôi có thể say, tôi được âuyếm vỗ về... Nhiều bạn tình tôi còn chưa kịp biết tên, tối nay gặp, quađêm, sáng mai đã lại chia tay.

 

Dầndần, tôi không hẹn cùng Quỳnh nữa. Tôi sắm một cái webcam  trong phòng,ăn diện những bộ cánh thật mát mẻ, thậm chí có khi nuy hoàn toàn vàchào hàng. Tôi cũng thẳng thắn là tôi không cần tiền nên những chàngtrai muốn đi chơi cùng tôi phải đẹp mã. Nhiều bận khi bố mẹ tôi vắngnhà, tôi có thể trốn đi ngay được. Nếu bố mẹ tôi có nhà thì hoặc là tôilẻn đi, hoặc là tôi hẹn đến hôm sau.

 

Dầndà những chuyến đi chơi thâu đêm đó ám ảnh tôi mọi lúc, thậm chí có khiđang nghe thầy giáo giảng bài tôi cũng mơ màng đến cuộc vui tối nay vớimột anh chàng  bảnh trai sành điệu nào đó dù qua một cuộc vui, tôi lạithấy mình thật sự trống rỗng, tôi thèm một tình yêu, tôi thèm một hơiấm gia đình, tôi cũng muốn được như bạn tôi. Nhiều khi đi sang nhà bạn,nhìn qua cửa thấy cảnh ăn tối đầm ấm tôi lặng lẽ quay lui. Rồi như thóiquen, tôi lại vòng vào quán chat.

 

Ngườinhận ra tôi khác trước không phải là bố mẹ tôi mà là cô bạn đã nói dốiđể tôi được tự do dạt vòm. Sau khi chối quanh co, tôi đã quyết định  nóithật. Bạn tôi sững sờ rồi ôm lấy tôi và khóc: Sao cậu lại phải đến nôngnỗi này hả?

 

Hôm nay tôi cũng lên net  nhưng không phải để chát nữa. Tôi bỗng nhận ra mình còn có thể dừng lại cơn nghiện chát...

Nhìn bề ngoài, những chiếc đĩa hoạt hình sex này không có gì đặc biệt bởi chỉ ghi nhan đề là Hoạt hình đặc sắc 1, Hoạt hình đặc sắc 2… Tuy nhiên, khi mở xem thì nội dung thực sự "nóng" không khác gì những phim sex người thật.

Phim hoạt hình sex đang... "sốt"

Thờigian gần đây, phim  hoạt hình nội dung  sex  đang trở thành hàng "sànhđiệu", được các teen  "săn" nhiều nhất và mua rất dễ. Chúng tôi  đã cómột cuộc "mục kích" chợ Trời chuyên bán đĩa tại phố YHên Bái 2, phườngPhố Huế, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Ghi ở chợ Trời

Không cần cải trang cho giống với học sinh  cấp 2, cấp3, chúng tôi  vào một cửa hàng kinh doanh  băng đĩa trên phố Yên Bái 2.Sau khi mua một vài đĩa hoạt hình khá nổi tiếng như "Nàng Bạch Tuyết  vàbảy chú lùn", "Công chúa ngủ trong rừng"…, tôi ý tứ hỏi chị chủ bánhàng: "Cho em hàng "tâm lý 3" đi chị!". Chị bán hàng nhìn tôi một lượttừ đầu đến chân, khẽ cười và chỉ tay sang bên hàng đối diện: "Em sanghàng bên kia, đấy cũng là một cửa hàng của chị, ở đấy sẽ có!".

Dãy đối diện theo sự chỉ dẫn của chị bán hàng là chụccửa hàng bán băng đĩa san sát nhau. Tôi chọn một cửa hàng và ghé vào.Nói là cửa hàng nhưng thực ra chỉ là một sạp bày bán những chiếc túiđựng đĩa, loa… khá đơn giản và tạm bợ.

Ngồi xuống ghế, bắt chuyện với bà chủ, tôi đánh mắt:"Chị có hàng "tâm lý 3" không?". Chưa kịp gợi ý gì thêm, bà chủ cửahàng đã nhanh chóng quảng cáo  về loại hàng "sành điệu" và đang được cácteen "săn" nhiều nhất hiện nay. Loáng một cái, bà chủ đã lẩn vào nhữngdãy nhà và xuất hiện sau chưa đầy 5 phút. Ý tứ liếc trước, liếc sau, bàchủ móc từ trong túi quần ra đưa cho tôi bốn chiếc đĩa.

Nhìn bề ngoài, những chiếc đĩa hoạt hình sex  nàykhông có gì đặc biệt bởi chỉ ghi nhan đề là Hoạt hình đặc sắc 1, Hoạthình đặc sắc 2… Tuy nhiên, khi mở xem, nội dung  của những chiếc đĩakiểu này thì thực sự "nóng" không khác gì những bộ phim  sex  người thật.Chỉ có điều, nhân vật  trong đĩa hoạt hình sex  đều là những nhân vậttruyện tranh của Nhật Bản  với vẻ đẹp  mà rất nhiều bạn trẻ tuổi teen  yêuthích như: mắt to, mặt thon, trang phục  trẻ trung và xì-tin…

Mỗi đĩa có độ dài khoảng 40 phút, không có phiên âmsang tiếng Việt. Người xem  có thể chỉ hiểu rất "lơ mơ" về nội dung  phimnhưng những cảnh sex  thì không thua bất kỳ một bộ phim  sex  người thật.

Không chỉ chợ Trời bán các đĩa hoạt hình sex, nhiềutrang web  đăng tải các loại hoạt hình sex, truyện tranh sex  và còn kèmtheo nhiều lời bàn tán, hưởng ứng một cách sôi động của các bạn trẻtrên các diễn đàn.

Quản lý: Vẫn bó tay(?!)

Gần đây, loại hoạt hình sex  trở thành một thú giảitrí mới được các teen  tìm mua, xem và bình luận  rất nhiều bởi sự tò mò,muốn khám phá của lứa tuổi này. Một người xem  sau đó truyền tay chongười kia khiến phim  hoạt hình sex  đang cuốn nhiều bạn vào thế giới"đen" và "ảo giác".

Qua điều tra của chúng tôi, việc mua bán  phim  hoạthình sex  cũng quá dễ dàng và công khai, tạo điều kiện để các sản phẩmcó nội dung  không lành mạnh này được lan  truyền nhanh chóng.

Nắm bắt tình hình tại địa bàn phường Phố Huế, chúngtôi được biết: Hiện nay, khu vực  bán đĩa tại ngõ Yên Bái có hơn 30 cửahàng. Vì lợi nhuận, cũng như sử dụng nhiều hình thức chống chế, trốntránh các cơ quan  chức năng nên các hàng bán đĩa sex, đĩa "đen" vẫnhoạt động.

Khi có các cơ quan  chức năng đi kiểm tra, xử lý thìcác cửa hàng kinh doanh  băng đĩa này im hơi lặng tiếng một thời gian.Nếu chỉ nhìn vỏ đĩa thông thường thì không thể biết được nội dung  bêntrong đĩa như thế nào.

Việc mua đĩa hoạt hình sex, đĩa "đen" dễ dàng và côngkhai tại khu vực  chợ Trời như chúng tôi  đã thực hiện quả thực vẫn đanglà một thách thức lớn đối với các cơ quan  chức năng.

Báo chí cũng đã nhiều lần phản ánh về tình trạng bánđĩa phim  sex  tại khu vực  này nhưng xem chừng cơ quan  chức năng vẫn… bótay. Những đĩa hoạt hình sex  này nếu rơi vào tay các em học sinh  chắcchắn sẽ có những hệ lụy đáng tiếc, khôn lường xảy ra.

Lời cảnh báo dành cho các phụ huynh là phải thườngxuyên kiểm tra con em mình bởi những chiếc đĩa hoạt hình sex  thườngđược ngụy trang rất "khéo", đồng thời giáo dục để các em tránh xa cácsản phẩm văn hoá không lành mạnh như thế này

Mấy ngày nay mệt mỏi, cảm giác đến từ hôm bắt đầu diễn ra phiên phúc thẩm vụ án mà tôi đang theo dõi. Nạn nhân là cô bé 14 tuổi, sinh ra trong một gia đình nghèo.

Đâu là bùa hộ mệnh của kẻ hiếp dâm

Cô bé bị láng giềng cùng dòng họ cưỡng bức. Phú (tên bị cáo) xưa học cùng lớp với mẹ cô, anh ta từng thích và muốn cưới, nhưng mẹ cô đã có người hỏi, nên...

Mẹ nạn nhân  đau khổ khóc trước tòa vì những bất công mà gia đình  chị đang phải gánh chịu.

Chuyện buồn xảy ra với gia đình  khi cô bé  vừa bước vào năm học cuối cấp 2. Một lần bố mẹ đi làm vắng, xẩm tối, như thường lệ, bé N. khóa cổng ngoài rồi ra giếng tắm. Cái chậu nhôm to phè, quá khổ, cô múc nước đổ đầy tràn. Thân hình mảnh mai, với sức vóc của cô bé  đương tuổi dậy thì, loay hoay một hồi vẫn không thể kéo nó hẳn vào bên trong nhà tắm. Và chẳng ai ngờ, sự cố nhỏ ấy đã đẩy cả một gia đình  vào cái vòng luẩn quẩn.

Người hàng xóm mang gương mặt của kẻ sát nhân, hai gò má cao tít, đôi mắt sâu hoắm, mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao. Phú, cán bộ thu thuế của xã Đại Đồng, cha đẻ là Kiểm soát viên của tỉnh đã về hưu từ vài năm trước, vợ mở tiệm may tại nhà. Có người anh  họ làm chủ tịch  xã, nên Phú kiếm được một chân trong đội thuế chợ.

Dù đã có hai con với người thợ may, nhưng người làng đặt cho hắn cái tên rất kêu là Phú "Dê".

Nhà Phú "Dê" có một chiếc ghế cao, thường dùng để trèo lên bàn thờ thắp hương tuần rằm mồng một. Hôm đó không phải ngày, nên chiếc ghế được vợ cất dưới gian nhà kho, nơi để đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh. Nhà kho có một cái lỗ thông gió, có thể nhìn sang nhà cô bé.

Có lẽ Phú "Dê" từng nhiều lần trèo lên chiếc ghế ấy để nhìn trộm sang nhà hàng  xóm. Nơi ấy có người bạn cùng thời phổ thông xinh xắn  mà anh ta từng ngưỡng mộ. Chẳng ai biết, Phú "Dê" mò vào nhà kho, nhòm qua lỗ thông gió. Anh ta thấy cô bé  đang tắm truồng, cánh của nhà tắm bị kẹt bởi chiếc chậu nhôm quá khổ.

Phú "Dê" nhanh chóng đánh hơi thấy cả nhà cô bé  đều đi vắng. Hắn vòng ra cổng trước thấy khóa cửa. Máu dê nổi lên, hắn vọt qua bức tường cao 1,6m, nhảy vào vườn nhà cô bé  rồi đến bên nhà tắm.

Cô bé giật mình hét lên: "Sao chú vào được?".

Phú "Dê" nhẹ nhàng nịnh nọt: "Cháu đừng sợ, chú sang đây để tìm con chim sáo sổ lồng".

Lúc này vì chậu nước đã vơi, cô bé  kéo tọt vào trong rồi đóng sầm cửa lại. Phú "Dê" đứng bên ngoài, mồm thì lải nhải chuyện tìm chim sổ lồng, nhưng tay đẩy cửa nhà tắm bước vào...

Cô bé quát: "Chú về đi, nếu không cháu sẽ kêu ầm lên đấy!".

Phú "Dê" không hề nao núng trước lời đe dọa của cô bé  14 tuổi, hắn đã thực hiện được ý đồ đồi bại là cưỡng dâm cô bé  14 tuổi.

Cô bé hoảng loạn, chạy vụt vào nhà nằm cuộn trong góc giường khóc lóc, đau đớn. Còn Phú "Dê", sau khi đã đạt được mục đích, hắn lại vọt tường về nhà xem như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tối hẳn, mẹ cô bé  về gọi cổng. Không một tiếng đáp, căn nhà  tối om. Chị sợ quá, bèn tìm cách vào nhà. Nhìn thấy con gái  nằm ôm bụng khóc, gạn hỏi mãi cô bé  mới kể lại chuyện. Trái tim người mẹ như ngừng đập. Chị lao sang nhà Phú hỏi cho ra nhẽ. Không ngờ, vợ chồng Phú "Dê" xúm vào chửi bới, dọa giết chết nếu chị tiếp tục la làng.

Hắn làm đơn đề nghị, gửi chính quyền  xã, đề nghị xử lý chị về tội "vu oan giá họa".

Mẹ con chị Cúc ôm nhau khóc trong căn nhà  vắng lặng. Trái tim người mẹ như bị bóp nghẹt, mỗi khi nghe con thổn thức: "Mẹ ơi! mẹ đừng đi làm nữa, ở nhà với con, con sợ lắm mẹ ơi!"

Đêm khuya lắm cha cô bé  mới về đến nhà, một lần nữa nhà Phú "Dê" lại ồn lên bởi những tiếng cãi vã. Sáng sớm hôm sau, cha cô bé  tìm đến Công an huyện  Văn Lâm, làm đơn tố cáo.

Phú "Dê" bị truy tố về tội hiếp dâm  trẻ em.

Theo lẽ đời, kẻ có tội ắt phải đền tội, pháp luật  cũng đã quy định, với tội danh mà Phú "Dê" mắc phải, thuộc nhóm tội phạm đặc biệt nghiêm trọng. Phàm những kẻ mắc phải tội này, rất hiếm trường hợp được cho tại ngoại. Khung hình phạt thấp nhất thì cũng phải từ 7 tới 15 năm tù giam.

Tuy nhiên, theo quy định  là thế, luật pháp đã rõ ràng đến vậy, nhưng một số người thực thi công lý ở huyện Văn Lâm lại cố tình bóp méo.

Chẳng ai tin nổi, chỉ sau ít ngày bị tạm giam để phục vụ điều tra, Phú "Dê" lại được chính ông Viện trưởng VKS huyện Văn Lâm ký lệnh tạm tha bị cáo. Anh ta được tại ngoại, khi bản thân  không hề có bất cứ một yếu tố nào đáng được hưởng ân huệ đó.

Người ta có quyền đặt dấu hỏi to đùng về sự ưu ái đặc biệt này. Quá trình điều tra, Phú và vợ hắn cùng một số người là hàng xóm, từng bị Công an  huyện, xử lý hành chính về tội khai báo gian dối, lập nhân chứng giả.

Được tạm tha, Phú "Dê" càng tỏ ra huênh hoang, hòng trêu tức vợ chồng chị Cúc. Anh ta thách thức sẽ xử lý họ vì đã vu oan cho hắn. Còn cô bé, nhìn thấy Phú "Dê" thì lập tức lên cơn đau đầu dữ dội. Cái đêm Phú "Dê" được ngủ ở nhà với vợ con, cũng là cái đêm, đôi vợ chồng hàng xóm tội nghiệp, phải đưa con gái  đi cấp cứu tại Bệnh viện  Bạch Mai.

Các bác sĩ đưa cô bé  vào khoa tâm thần, điều trị hơn nửa tháng. Giấy ra viện nghi "bệnh hoảng loạn tâm thần". Chuyên gia  y tế dặn vợ chồng chị Cúc tuyệt đối không được đưa cô bé  trở về nơi ở cũ, tránh việc tiếp xúc với sự cố đã xảy ra, khiến cô bé  thêm nặng bệnh.

Cực chẳng đã, họ đành đưa con gái  vào trung tâm  Vì sự phát triển của phụ nữ  thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ  Việt Nam  để được các chuyên gia  tâm lý tiếp tục điều trị. Ở đây, cô bé  đã được chia sẻ, giúp đỡ cả về vật chất lẫn tinh thần.

Người cha tìm đến Báo Gia Đình Xã Hội, sếp "ấn" vào tay tôi vụ này. Chính tôi cũng chẳng ngờ được và cũng không thể nào kể hết nổi những uất ức trong lòng mình được.

Tôi đã mong muốn có được nhiều sự ủng hộ, lên tiếng của đồng nghiệp, trước "hàng rào cố thủ" của các cơ quan  bảo vệ Pháp luật  huyện Văn Lâm nói riêng và tỉnh Hưng Yên  nói chung. Nhưng cuối cùng, họ cũng không mặn mà là mấy, bởi những vụ án  "hiếp dâm" xảy ra mỗi ngày "nhiều như quân nguyên".

Tuy nhiên, đối với những vụ án, có dấu hiệu tiêu cực, bẻ cong sự thật như thế này, xưa nay cũng hiếm...

Ngày Phúc thẩm  diễn ra vào đúng hôm chung kết  Euro, nên chúng tôi  hầu như thức trắng. Đi từ Hà Nội  từ 4h30, cho kịp đến Hưng Yên  vào 7h30 sáng để tham dự phiên tòa. Ông chủ tọa làm thủ tục xong, đột ngột thông báo  sẽ xử kín.

Không còn gì chán hơn, dự cảm về điều tồi tệ nào đó sẽ tiếp tục diễn ra, khiến thân thể tôi rã rời.

Dù vậy, trong sâu thẳm vẫn còn một chút niềm tin  vào công lý, vào sự thật. Ít nhất sau những gì báo chí, các cơ quan  chức năng có lên tiếng, HĐXX  cấp phúc thẩm  sẽ nghiêm minh hơn.

Sự kiên trì rồi cũng có ngưỡng của nó. Lúc tay công an  bắt chị Cúc vào phòng kín để khám xét, máu tôi đã sôi lên sùng sục. Bốc điện thoại  gọi cho 2 đồng nghiệp đi cùng từ sáng đã tranh thủ lúc đợi tuyên án để đi ngủ, tôi gọi để cầu mong một hành động  yểm trợ. Đầu dây bên kia, đồng nghiệp còn ngái ngủ dặn dò: "Em không được manh động, thiệt thân đấy, cứ bình tĩnh xem họ làm gì?".

Lúc HĐXX  vào nghị án, chị Cúc như vỡ òa, tiếng khóc thảm thiết, chứa đầy nỗi uất hận của chị khiến tôi đau đớn. Nước mắt cứ tuôn ra, không sao ghìm lại được. Phần lớn những người đàn bà có mặt trong phòng xử án đều khóc theo.

Duy nhất chỉ có vợ bị cáo  là giấu mặt gục đầu vào vai người thân tìm chỗ dựa. Có lẽ, trong sâu thẳm cõi lòng người mẹ, chị ta cũng thấy oán hận gã chồng đồi bại.

Người mẹ đau khổ kêu gào: "Ối các ông các bà ơi, tôi có tội tình gì mà bắt tôi, con tôi là đứa bé bị hiếp dâm, đang lành lặn tử tế, bỗng thành đứa trẻ tâm thần, tôi đau xót biết bao. Các ông các bà cũng có con, thử đặt vào hoàn cảnh  của gia đình  tôi xem. Trời ơi, sao tai họa lại đến với những người hiền lành tử tế thế này? sao kẻ ác như thằng Phú kia lại không bị đền tội nghiêm minh. Sao các ông, các bà lại ra sức bảo vệ thằng khốn nạn ấy?"

Bản án sơ thẩm  được giữ nguyên. Phú "Dê" chỉ phải chịu 4 năm tù giam. Trong khi chiểu theo luật định, thì bị cáo  phải chịu mức thấp nhất là 7 năm. Thêm vào đó, trong 5-6 lần đưa vụ án  ra xét xử  công khai, luật sư  bị hại đã chỉ ra Phú "Dê" không có bất cứ một tình tiết nào giảm nhẹ, mà hầu hết đều là tình tiết tăng nặng như khai báo gian dối, quanh co chối tội, lập nhân chứng giả, đột nhập  chỗ ở của người khác. Nhưng lần phúc thẩm  này lại cho xử kín.

Vợ chồng chị Cúc đứng chết lặng sau lời tuyên án của HĐXX.

Tôi cũng đau đớn lắm khi thử đặt hoàn cảnh  của mình vào chị Cúc. Những điều cô bé  14 tuổi phải chịu đựng là quá sức tưởng tượng và nỗi đau mà gia đình  cô bé  phải gánh là quá bất công.

Mọi ức chế đè nén, đem gửi vào bài viết này. Mong được sự chia sẻ...

2009-Jul-3 23:29 - Lấy vợ về làm… gái
Vẫn “yêu” và vẫn ghen cuống cuồng mỗi buổi sáng khi vợ “đi làm” về, thế nhưng những gã đàn ông trong bài viết này lại chấp nhận cho vợ mình làm cái nghề cả xã hội lên án, chỉ vì cô ta còn có thể kiếm ra tiền.

Lấy vợ về làm… gái


Hình chỉ có tính chất minh họa. Cách đây mấy tháng, khi cùng đồng nghiệp có buổi “thực tế” tìm hiểu về thế giới  của những cô gái  nhảy “dã chiến” (nghĩa là khi nhận được điện thoại  của đám nhân viên  quán karaoke, alo cho biết “có khách” là họ vội vàng lao đến, chứ không hề có lịch từ trước), chúng tôi  đã làm quen với một gái  nhảy còn rất trẻ, cô mới khoảng 20, xinh đẹp, chân dài và tất nhiên chưa có nhà Hà Nội.

 

Sau 10 phút làm “hướng dẫn viên phi đội bay”, cô vội vàng vơ tiền bo, vơ quần áo mặc vào nhanh như lúc cởi ra. Vì là khách ruột nên cô chịu ngồi lại với chúng tôi  uống chén rượu, kể chuyện tí tẹo: “Em có người yêu  rồi, nó đang đợi em ở dưới đường”- cô nói thế và vơ túi xách chạy lộp bộp xuống cầu thang.

 

Ở dưới đường, một gã trai trẻ như cô đang bóp còi con “uây chiến” inh ỏi. “Bồ nó đấy. Nghe thấy bảo sắp cưới nhau…”- anh chàng  phục vụ buông một câu chẳng biết là muốn kể với chúng tôi  hay là cám cảnh thay cho gái  trẻ kia.

 

chúng tôi  thấy cô leo tót lên con “uây chiến”, ôm eo bồ chặt cứng, vẻ mặt thật mãn nguyện.

 

Không ngờ, 30 phút sau, chúng tôi  lại có dịp “tái ngộ” cô cùng gã bồ ở một quán ăn đêm trên phố Mã Mây. Dân chơi đêm hay tụ tập về đây, cô gái  này cũng không là ngoại lệ. Nhìn họ cười nói, bón cho nhau ăn tình tứ như những đôi tình nhân khác, tôi tự hỏi mình, không biết  gã bồ của cô có biết người yêu  mình vừa thực hiện màn thoát y trước ánh mắt  của gần chục gã đàn ông  với những động tác “như đúng rồi” không nhỉ.

 

Chắc chắn là biết và gã chấp nhận. “Thằng này mà không nghiện thì hơi phí” - một anh bạn đi cùng trả lời như thế cho thắc mắc của tôi. Thực ra lâu nay, những cặp tình nhân trai nghiện- gái  cave không hiếm. Họ sống dựa vào nhau, “thằng chồng” thì kiếm tiền  của vợ để chích hút, còn “con vợ” thì dựa hơi thằng chồng đễ đỡ phải bỏ tiền chi cho bọn bảo kê, lại có người đưa đón “đi làm”, không sợ khách bùng tiền hay đối xử quá khiếm nhã. Tiện cả đôi đường.

 

Nhưng đó chỉ là những cặp trai gái  sống bám vào nhau có thời hạn, chứ nuôi cả dự định cưới nhau như cô gái  nhảy kia thì đúng là hơi hiếm và quá phiêu lưu. Có vẻ như một tương lai không mấy sáng sủa đang hiện ra trước mắt cô ta. Tôi trộm nghĩ như thế…

 

“Nó ghen tuông, đánh em suốt ngày. Hôm nào mang nhiều tiền về cũng bị đánh, hôm nào được ít tiền cũng bị đánh. Nó chửi em là con đĩ… Em nói thật với chị, em mà không bị điếc thì không bao giờ làm nghề này” - một gái mại dâm  bị công an TP  Hà Đông bắt trong một quán cà phê  đèn mờ cách đây vài tháng đã vừa khóc vừa kể với tôi về hoàn cảnh  của cô như thế.

 

Cô không xinh, đã có chồng và có con, lại bị điếc, nói chuyện cứ phải quát vào mặt nhau, thế nên tôi hình dung ra được những hạng khách làng chơi hàng ngày gặp cô. “Thế chồng em làm gì?” - tôi hỏi. “Nó ở nhà trông con thôi” - cô trợn mắt quát vào tôi.

 

Một gái mại dâm  cùng bị bắt trong đám ấy kể lể: “Con này khổ lắm, kiếm tiền  về nuôi chồng con mà còn bị chồng nó nện suốt, đập như đập gạch ấy…”, trong khi cô điếc tròn mắt ra nhìn vào “khẩu hình” của cô bạn, không biết  có đoán ra được nội dung  không mà thấy gật gù như đang nghe chuyện của người khác.

 

Các cụ xưa có câu “lấy đĩ về làm vợ…”. Chả nói thì ai cũng biết vế sau, ấy thế mà nhiều thằng đàn ông lại lấy cái vế sau về làm kinh nghiệm  để rồi đẻ ra hàng trăm, hàng nghìn bi kịch từ cái vế sau ấy. Có điều lạ là nhiều gã vẫn ghen, vẫn tưởng tượng ra cảnh ân ái của vợ mình với người đàn ông  khác để rồi trút cơn ghen lên vợ bằng những trận đòn thừa sống thiếu chết.

 

Gã chồng của cô gái mại dâm  bị điếc, vừa đánh vợ xong, nhưng khi chủ quán cà phê  gọi điện báo “có khách”, là hắn lại giằng lấy đứa con còi cọc bé xíu từ tay vợ và giục vợ nhanh chóng đi kẻo… mất khách. Khổ thế!

 

Tôi hỏi cô gái  điếc: “Sao em không bỏ quách nó đi cho rảnh nợ?”. “Em với nó có con với nhau rồi, bỏ sao được” - cô gái  trả lời. Thế đấy! Nhiều người đàn bà, thậm chí có học, vì thói ích kỷ, vì muốn hưởng cuộc sống  an nhàn, phú quý, đã bỏ chồng  bỏ con theo trai, còn cô gái mại dâm  này…

 

Thực ra, mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng quả là xét ở một góc độ nào đó, nhân cách của cô hơn đứt nhiều người đàn bà khác. Cô chấp nhận đau đớn, tủi nhục, để mỗi buổi tối vẫn được ôm con vào lòng, để cho đứa con bé nhỏ ấy vẫn có một thằng bố bên cạnh, cho dù thằng bố ấy không đáng mặt làm bố và càng không đáng mặt làm chồng.

 

Một đôi vợ chồng mà tôi biết, nhà ở cuối ngõ chợ Khâm Thiên cũng sống trong tình trạng dở khóc, dở cười như vậy. Anh chồng to cao lực lưỡng, xăm trổ đầy mình, tiền án cũng nhiều, tiền sự cũng lắm, phải mỗi cái tội “nghiện lòi ra” nên cũng chấp nhận vợ đi “làm thêm”.

 

Họ đã có... 3 đứa con cả trai lẫn gái, thế nhưng trời phú cho cô một vóc dáng vẫn gọn gàng, trắng trẻo mướt mải, dù tuổi tác cũng đã gần 40. Có điều anh chồng ấy không bao giờ ghen với vợ, hàng xóm láng giềng không bao giờ thấy vợ chồng họ cãi nhau. Hằng ngày, cô vợ xách túi đi làm từ lúc 6 giờ chiều, sáng hôm sau mới trở về, đưa tiền cho chồng lo sinh hoạt gia đình  một ngày, đương nhiên là cả tiền hút chích nữa. Và cô ngủ vùi mặc chồng lo cơm nước, đợi đến tối lại xách túi lên đường.

 

Cuộc sống của họ, tuy không phiền đến ai, nhưng những đứa trẻ lớn lên trong ngôi nhà ấy, liệu nhân cách có được phát triển hoàn thiện, khi mà ngay từ bây giờ chúng đã hiểu vì sao tối nào mẹ chúng cũng vắng nhà, đẩy việc cai quản đàn con đã ngấp nghé bạn trai, bạn gái  cho một gã chồng nghiện ngập, chuyên rình lấy trộm tiền chơi game  của con để đi mua ma túy.

 

Thât là lạ trong bất cứ xóm trọ rẻ tiền nào, cũng dễ dàng bắt gặp những cặp vợ chồng kiểu này. Họ có thể đi đăng ký, có thể không, có thể có con hoặc chỉ đưa nhau về gá nghĩa nhưng cái điệp khúc yêu thương, hờn giận, ghen tuông thì ngày nào cũng xảy ra và hình như ở đôi nào cũng giống nhau.

 

Kể ra thì thừa nhưng quả là bất cứ người đàn ông  nào cũng muốn người đàn bà của mình là tài sản  riêng, thuộc quyền sở hữu của mình, nhất là khi họ đã chính thức là vợ trên giấy đăng ký kết hôn, chứ mấy ai chịu cho kẻ khác chung đụng. Thế nên chỉ có thể lý giải cho cách sống của những gã chồng ấy là cách sống của loài tầm gửi không hơn không kém. Họ đáng lên án vì sự băng hoại đạo đức, vì thói quen lười lao động  và có lẽ, điều đúng nhất để nhận định về đám chồng này, là họ không đáng mặt để làm đàn ông hoặc nếu là đàn ông thì cũng là những gã đàn ông  đốn mạt.

 

Còn một cô gái  nữa, tôi cũng muốn kể ra trong bài viết này, để bạn đọc phần nào hình dung ra cuộc sống  vợ chồng của họ. Cô còn trẻ, lấy chồng sớm nhưng không tu chí làm ăn mà lo chơi bời lêu lổng nên nghiện heroin, nghiện thuốc lắc. Khi chồng cô phát hiện ra vợ mình hư đốn thì cô đã có thâm niên 2 năm nghiện hút và bán dâm. Khi ấy đứa con mới được hơn 1 tuổi.

 

Chồng cô làm nghề in lưới thuê, nuôi mình còn không đủ nói gì đến nuôi con. Anh ta chấp nhận cho vợ mình hằng đêm ra đường Giải Phóng bắt khách, bởi vì anh ta không thể lo nổi tiền thuốc mỗi ngày hàng trăm nghìn cho vợ, mà bỏ thì không được vì còn con nhỏ, dù nghiện và là gái  mại dâm, nhưng cô ta vẫn là mẹ nó, chẳng ai thay thế bế ẵm bú mớn đêm hôm. Thỉnh thoảng lên cơn ghen, cô ta lại bị chồng đánh bầm dập thâm tím người.

 

Hôm gặp cô tại trại Lộc Hà khi bị gom vào đây phục hồi nhân phẩm, cô ta còn cho tôi xem vết thâm tím chưa lâu trên vai và khóc mếu kể những ngày trốn chồng ra đường vẫy khách cho đến khi chồng cô biết sự thật. Lần trước, khi cô bị đưa vào Trung tâm  lao động  xã hội  trên Ba Vì, chính chồng cô còn giấu hai gia đình  nội ngoại ở quê, nói rằng cô đi làm thuê trong Sài Gòn. Lần này chẳng biết có giấu nổi cậu con trai  sắp vào lớp 2 không, khi ngày nào nó cũng hỏi mẹ đi đâu mà lâu thế. Tất nhiên là chồng cô không bao giờ vào Trung tâm  thăm cô chứ đừng nói đến chuyện đưa con trai  vào thăm mẹ.

 

Đời có hàng nghìn ngã rẽ. Nhưng việc dũng cảm thoát khỏi những gã chồng không tử tế này đối với các cô gái mại dâm  thật khó như việc lên trời. Bởi đơn giản, các cô biết bắt đầu lại từ đâu và có gì đâu để mà bắt đầu lại? Các cô có lỗi một phần khi đã đẩy chính mình và con cái mình vào bi kịch, nhưng đáng lên án hơn cả lại là những gã chồng vô lương tâm. Thôi thì đành an ủi các cô rằng: “Thân em như giọt mưa sa”…

 

Theo An ninh thế giới

 
Dương chờ tuyên án. Ảnh: V.M.

Bắt cóc gái 'bia ôm' lên đồi hiếp dâm tập thể

 

 

Khi vụ việc bị phát hiện, những người khác đã chịu tội trước pháp luật, riêng Nguyễn Thanh Dương (32 tuổi, ngụ Bình Dương) bỏ trốn và bị truy nã. Trong thời gian  sống chui lủi, người này đã lấy vợ và sinh con. Sau 11 năm lẩn trốn, Dương ra đầu thú.

Tòa xét thấy, trong suốt những năm trên, Dương không vi
phạm pháp  luật chứng tỏ bản thân  đã tu dưỡng. Việc bị cáo  ra đầu thú là đã thật sự ăn năn, hối hận... Chiều qua, tòa án  TP HCM  tuyên phạt Nguyễn Thanh Dương 6 năm tù về tội "hiếp dâm". Đây là mức án nhẹ hơn Viện kiểm sát đề nghị.

Một ngày tháng 9/1996, Dương cùng nhóm bạn 7 người đang ngồi nhậu tại quán rượu (quận Thủ Đức) thì một người đề nghị đến quán
cà phê  Thúy Nga, bắt tiếp viên  nữ mang lên đồi Bác Sỹ  Tín (xã Long Bình, quận 9) để "xử".

Thực hiện ý định, Dương cùng một người bạn chạy tới quán
cà phê  trên. Cả hai cùng xông vào lôi tuột Nguyễn Thị Kim Hằng bắt lên xe để chở về. Tại ngọn đồi, cả bọn đã thay nhau cưỡng hiếp cô gái  rồi chở cô này quay lại quán.

Một tuần sau, băng nhóm này "nhập" thêm một
thành viên  và tiếp tục thực hiện hành vi đồi bại  của mình với một cô gái  khác cũng làm tại quán cà phê  trên. Đặc biệt, nạn nhân  này chỉ vừa bước qua 13 tuổi.

* Tên
nạn nhân  đã được thay đổi

 

(Dân trí) - Công an Trung Quốc đang điều tra vụ việc một nữ sinh bị hãm hiếp và đánh tập thể trong nhà nghỉ. Vụ việc xảy ra ở thành phố Khai Bình, Quảng Đông (Trung Quốc) từ tháng 7/2007 nhưng đến tháng 5/2008, clip mới bị phán tán rộng rãi trên mạng.

Clip nữ sinh bị làm nhục và đánh tập thể gây phẫn nộ


Toànbộ đoạn clip  dài 7 phút 02 giây bị phát tán rộng rãi trên mạng tạiTrung Quốc từ tháng 5/2008. Ngày 13/7/2008 vừa qua, clip  này được đưalên mạng chia sẻ  Youtube.

Sự việc xảy ra tại một căn phòng trong nhà nghỉ. Đèn trong phòng mờmờ, có một nữ sinh  bị lột hết quần áo nằm trên giường. Trong phòng còncó một nhóm đông các nam nữ học sinh  khác. Vài phút sau, đèn trongphòng sáng lên và nữ sinh  bị hại bị kéo vào một góc phòng và bị nhữngnữ sinh kia tát liên hồi, cào cấu, đánh đập. Những nam sinh ngồi trongphòng cười lên một cách vô cùng khoái trá.

Nữ sinh bị hại không hề có một phản ứng gì, không nói hay kêu mộtcâu nào. Sau khi bị đánh tập thể khoảng 4 phút, nữ sinh  bị hại bị bắtđứng dậy và tự tát vào mặt mình.


Những hình ảnh  trong clip  gây phẫn nộ cho dư luận

 

 

Theo lời của người đưa đoạn clip  lên Youtube  thì sự việc xảy ra tạithành phố Khai Bình, tỉnh Quảng Đông. Xem xong đoạn clip  này, dư luậnvừa phẫn nộ, vừa ngạc nhiên.  

Tại sao một nhóm nam nữ thanh niên  còn rất trẻ này lại có thể làmnhục một bạn gái  như thế. Tại sao lại có thể xảy ra một sự việc như thếnày? Càng nghiêm trọng  hơn nữa khi có 1 nick  trên mạng nói rằng nữsinh kia do không chịu được đánh đập đã tự sát. Tuy nhiên, theo phíacảnh sát thì đó chỉ là tin đồn, cô bé  vẫn đang sống khỏe mạnh.

Sau khi sự việc được phát hiện, phóng viên  của báo Đô Thị Nam Phương(Nddaily.com, Trung Quốc) đã đến thành phố  Khai Bình và phỏng vấn cáchọc sinh ở đây. Đa phần học sinh  đều nói họ đã biết đến sự việc này: sựviệc phát sinh ở một phòng nhà nghỉ  và các nam sinh luân lưu làm nhụcnữ sinh kia.

Ngày 8/7/2008, phóng viên  đã đến trụ sở công an  thành phố  Khai Bìnhvà được những cảnh sát  ở đây cho biết, sự việc này chính xác  đã xảy raở thành phố  Khai Bình. Đến thời điểm hiện tại cảnh sát  đã bắt được mộtsố thủ phạm. Tuy nhiên cuộc điều tra vẫn chưa kết thúc do một số đốitượng vẫn chưa bị bắt; thủ phạm và người bị hại đều chưa đến 18 tuổi,đang đi học. Phía cảnh sát  vẫn chưa tiết lộ chi tiết vụ việc cho báochí.


Truyền hình tại Trung Quốc  đưa tin về vụ việc

Phóng viên một kênh truyền hình  đã thực hiện điều tra và được mộtnhân chứng cho biết: Nữ sinh  này đã bị một nhóm kéo từ quán net  về mộtphòng trong nhà nghỉ, 2 trong số 4 nam sinh lần lượt làm nhục cô gái.Nữ sinh bị hại không hề báo cảnh sát  sau khi sự việc xảy ra. Mãi đếnkhi đoạn clip  này được up lên mạng thì các cơ quan  chức năng mới biếtchuyện và vào cuộc. Nguyên nhân  của sự việc có thể xuất phát từ mâuthuẫn giữa 7 nữ sinh  kết nghĩa làm chị em. Nữ sinh  bị hại thường phêphán họ sau lưng vì vậy đã bị 7 chị em kết nghĩa kia trả thù.

Công an thành phố  Khai Bình hiện vẫn chưa có kết luận gì về nguyênnhân chính xác  của cụ việc, nhưng họ khẳng định rằng, nữ sinh  kia đãthật sự bị làm nhục luân phiên.

Các giáo viên học sinh thành phố  Khai Bình đều cảm thấy rất lo lắng  trước vụ việc này.

[ Last Page ] [ Page 1 of 130 ] [ Next Page ]